Day 1 jounal - read this first
Day 2 jounal, part 1 - and this second
Day 2 jounal, part 2 - and this third
and then, this…
Kinda late, we skipped a break point…
Mặc dù chỉ dừng ở lunch break hơn nửa tiếng, nhưng nhóm mình gần như là những người cuối cùng rời lunch break, khi các voluntees đang bắt đầu dọn dẹp. Từ đây đến Austin, ban tổ chức sắp xếp đến 3 BP’s. Cái gần nhất cách lunch break chỉ khoảng 4 miles rưỡi, thế nên nhóm quyết định skip BP này. Do đó, nhóm phải đạp khoảng 13 miles để đến BP kế tiếp. Đoạn đường này có một số con dốc mặc dù không cao, nhưng khá dài. Mình đi chung với chú Thanh trong đoạn này và maintain được khoảng 17 mph, nhờ thời tiết không quá nóng và không có gió ngược. Mặc dù là người nghỉ ở lunch break ít nhất (chỉ khoảng 10 phút) nhưng chú Hùng lại dẫn đầu khá xa trong chặng này. Mình và chú Thanh thắc mắc không biết đã có ai “chọc giận” captain của nhóm không? Đến BP #5, mọi người lấy một ít trái cây và refill nước uống. Chụp một vài pô hình làm kỷ niệm. Trời có vẻ hơi âm u, nên nhóm mình quyết định không nghỉ lâu ở BP này. Dù xuất phát khá chậm ở lunch break, nhưng nhờ skip một BP, nhóm mình cũng “thoát” được nhóm cuối cùng.
Kevin, a promissing young bicyclist!
Từ đây đến BP cuối cùng trước khi vào Austin chỉ khoảng 11 miles. Đi được khoảng 3 miles, Kevin (con chú Phiệt, chỉ mới 12 tuổi), đang đi chung nhóm với vợ boss, tách ra vượt lên đi với mình. Lúc đầu mình chạy trước, set tốc độ để Kevin đi theo, và núp gió vì có một số đoạn gió ngược khá vất vả. Nhưng về sau, qua đoạn gió ngược, mình để Kevin dẫn đầu vì như vậy Kevin sẽ làm chủ sức của mình hơn. Trước khi đến BP cuối cùng, Kevin và mình cũng qua mặt khá nhiều người. Và điều quan trọng là Kevin vẫn maintain được tốc độ khá cao và không hề tỏ ra đuối sức. Với tuổi của này, chẳng mấy chốc, Kevin sẽ có thể đạp với pace của chú Hùng nếu được tập luyện thường xuyên. Kevin và mình đến break point cuối cùng sớm nhất nhóm. Do chỉ còn cách Austin 10 miles, mọi người dừng ở đây khá lâu.
A minor incident
Mặc dù chỉ khoảng 10 miles, nhưng đoạn này khá nhiều dốc, và có những con dốc khá dài. Có thể không steep như ở Bastrop Park, nhưng độ dài của nó có thể làm nản lòng những riders gần đuối sức sau hơn 60 miles của ngày hôm nay và gần 100 miles của ngày hôm trước. Quả thực không sai, mặc dù có một đoạn xuống dốc để lấy trớn, nhưng mình cũng khá vất vả ở 1/3 cuối cùng trước khi lên tới đỉnh dốc. Như thường lệ, có khá nhiều người dắt bộ, nhất là những overweight riders. Có khoảng 5, 6 con dốc dài như thế. Nếu như cả MS 150 là một bài thi, thì đến đây hầu hết các riders đã đủ điểm đậu. Đoạn đường này như một câu hỏi mẹo hi vọng tìm ra những người đạt điểm tối đa. Từ BP cuối cùng đến finish line, ban tổ chức đã dành hẳn một lane riêng cho xe đạp. Tuy vậy, một chiếc xe hơi quẹo phải ẩu đã làm boss và mình hết hồn. Khi mình và boss đang đổ dốc, chiếc xe đó muốn cắt ngang qua lane dành riêng cho xe đạp để quẹo phải, nhưng do underestimate tốc độ của xe đạp (đang đổ dốc) nên nó đã tính không nhường mình. Mặc dù cuối cùng chiếc xe này cũng dừng lại, nhưng đầu xe đã chắn gần 1/3 lane của xe đạp. Lúc này boss chạy ngoài, mình chạy trong nhưng sau boss một chút. Mình thắng lại và né hết sức sang bên phải sát lề để lấy chỗ cho boss vượt qua và né đầu chiếc xe đó đang chắn gần 1/3 lane. It was close!
Welcome to Austin!
Còn cách Austin khoảng 1 mile, cả nhóm mình dừng lại chờ những người đi sau và sắp xếp đội hình về đích. Chú Hùng quyết định để gia đình chú Phiệt về chung, 4 người mặc uniform của Memorial Hermann team (gồm có chù Hùng, vợ chồng boss, và mình) về chung cùng với chú Thanh, vợ chồng chú Bích đạp cho Schlumberger về chung. Sắp xếp xong xuôi cả nhóm bắt đầu tiến vào sân vận động. Dù về khá trễ, nhưng số người ủng hộ cũng còn khá đông. Tiếng reo hò, cổ cũ của speakers và những người xung quanh đã để lại cho mình một cảm xúc chắc chẳng bao giờ quên được. Chỉ cách đây khoảng 3 tháng, mình khá bi quan và không tin rằng mình có thể hoàn thành được gần 180 miles này. Nay, mình đã làm được. Chắc có lẽ đây là lần đầu tiên tham gia MS 150 nên mình mới có những cảm xúc như vậy khi băng qua finish line trong tiếng reo hò. Chia sẻ với những người trong nhóm, dường như ai cũng có những cảm xúc như vậy ở lần đầu tiên tham gia MS 150. Cũng như đối với tất cả những người tham gia tour lần đầu, achievement này rất đáng tự hào. Băng qua finish line, mình biết rằng chắc chắn năm sau, và luôn cả những năm tiếp theo, mình sẽ cố gắng không vắng mặt. Bởi lẽ MS 150 đã được tổ chức quá tốt, không khí quá vui, sự ủng hộ quá nhiệt tình của những người dân ở những thành phố đoàn xe đạp đi qua cùng với những kỷ niệm khó quên, và không kém phần quan trọng, những riders thân thiệt và tuyệt vời mình may mắn có dịp làm quen trên suốt chặng đường 180 miles.
What a great ride! MS 150, see you next year.
Day 1 jounal - read this first
Day 2 jounal, part 1 - and this second
and then, this…
The good, the bad, and the ugly
Thế rồi cũng đến cái đoạn đường “gian khổ” nhất của MS 150. Trước hết nói về “the good.” Đó là những con đường thật đẹp trong Bastrop State Park. Hai bên đường là cây cối um tùm, và những khúc cua khá đẹp. Đôi khi cây cối thưa thớt một chút để lộ ra cả một khung cảnh tuyệt đẹp nhìn ra những hồ nước lớn. Càng đi sâu vào park, cây cối hai bên bắt đầu um tùm hơn, gây cảm tưởng như đang đi vào một “deep dark unknown.” Kể đến “the good” không thể bỏ qua những đoạn thả dốc tốc độ cao. Độ dốc khá lớn, thậm chí có thể tạo cảm giác “lên ruột” giống như đi roller coaster. Một trong những đoạn thả dốc này, mình đạt được 30 mph. Khi đã mô tả như roller coaster, sẽ rất thiếu sót nếu như bỏ qua… “the bad.”
Ngay tiếp theo những đoạn thả dốc là đoạn lên dốc. Trước khi vào park, mình có hỏi thăm một số người đi trước về những con dốc này. Có khá nhiều ý kiến tương đối trái ngược. Một số người thì tuyên bố chắc nịch: nếu xe không có 3 dĩa, khó lòng qua nỗi các dốc ở Bastrop (và điều này hurts mình một chút vì xe mình chỉ có 2 dĩa). Tuy nhiên, một số người khác thì không nghĩ như vậy. Họ bảo cứ từ từ rồi cũng qua thôi, không khủng khiếp lắm đâu. Đi nhanh có thể khó, nhưng đạp từ từ thì cũng ok. Với những “thông tin” chọi nhau như thế, dường như càng làm cho những newbies như mình càng thích thú, muốn chứng kiến những “ông kẹ” này ở Bastrop. Và con dốc đầu tiên cũng hiện ra sau đoạn thả dốc. Nó dường như dựng đứng. Nó steep hơn tất cả những con dốc mình từng chứng kiến. Thấy nó từ xa, mình chỉ còn một cách là về líp nhỏ nhất và ráng đạp phụ thêm ở đoạn xuống dốc để lấy trớn. Ở chân dốc mình đạt gần 30 mph, nhờ vậy mình qua con dốc đầu tiên tương đối dễ dàng. Với gần 30 mph ở chân dốc, đạp phụ thêm một chút là đã có thể lên nửa con dốc. Rồi từ đó chuyển từ từ lên líp lớn nhất. Mình chỉ thật sự phải bỏ sức đạp ở khoảng mấy trăm feet cuối. Chú Hùng đang ở đỉnh dốc quay phim cảnh mọi người hì hục leo dốc. Có thể nói ở con dốc đầu tiên này, mình leo khá ấn tượng, nhờ có được vận tốc ban đầu khá lớn ở chân dốc. Mình gần như qua mặt tất cả những người đang leo dốc xung quanh. Thấy chú Hùng đang quay phim, mình càng thích thú hơn vì mình chắc chắn cảnh quay sẽ rất ấn tượng khi ai nấy đều đang hì hục leo từng feet thì mình “băng băng” tiến lên đỉnh dốc. Dừng lại ở đỉnh dốc để thở một chút, chú Hùng thông báo một “tin dữ,” rằng chú không quay được cảnh đó, vì ai đó đã chuyển qua night mode nên cảnh đó đã bị overexposed (sáng quá mức), và trong khi chú chỉnh lại thì mình đã lướt qua rồi. Trời ạ, không phải vậy chứ chú Hùng!
Tuy nhiên đó chỉ mới bắt đầu. Bastrop Park có gần chục con dốc như thế hoặc cao hơn. Nếu nói đến “the ugly,” không thể bỏ qua những con dốc “bất ngờ”. Đó là những đoạn dốc cao ngất ngưởng nhưng không hề được báo trước. Nếu như ở con dốc đầu tiên, khi thả dốc riders có thể nhìn thấy đoạn sắp tới là lên dốc nên có thể chuẩn bị tinh thần, cũng như cố đạp thêm một chút để lấy trớn thì ở những “con dốc bất ngờ” riders không hề có được những sự chuẩn bị đó. Nếu như “the good” là những đoạn đường quanh co, cây cối um tùm tạo cảm giác muốn khám phá, thì nay chính những yếu tố đó góp phần tạo nên “the ugly.” Chính vì nó quanh co, chính vì cây cối um tùm, mà riders không hề biết cái gì tiếp theo sau khúc cua trước mặt. Mặc dù mình đặt tên nó là “the ugly” nhưng dường như nó chính là yếu tố gây hấp dẫn của route này. Vừa qua khỏi khúc cua, một cái dốc sừng sững hiện ra trước mặt. Như một quán tính, mình nhấn pedals mạnh hơn, mong muốn có thêm một chút trớn. Nhưng nó ngày càng nặng dần, buộc mình phải chuyển về líp lớn nhất. Đến khi không thể push được nữa thì chuyển sang pull. Đây là một trong những kỹ thuật giúp phân sức đều hơn khi leo dốc cũng như đi đường xa. Khi pull và push, riders dùng hai nhóm muscles hoàn toàn khác nhau. Nếu như ở push, riders phát lực khi pedals đang ở đỉnh và bắt đầu đi xuống thì ở pull lực phát ra khi pedals đang ở bottom và bắt đầu đi lên. Nếu như không dùng clipless pedals, riders không thể pull vì giày và pedals không gắn chặt với nhau. Cũng như mọi người, mình hì hục leo từng feet lên tới đỉnh với tốc độ rùa bò dưới 5 mph. Mình thấy vài trường hợp do không thể đạp được nữa, xe dừng lại, và riders ngã xuống đám lá cây bên đường do quên unclip giày ra khỏi pedals. Ở mỗi con dốc cũng có vài người xuống dắt bộ. Bên cạnh những tiếng chim hót, tiếng gió, tiếng thở của riders là những tiếng động viên của những người khỏe hơn “Almost there, keep riding, buddy!” Gần đến break point #3, có một đoạn dốc thật cao, thật dài. Bên đường là những cây thông bị cháy đen. Cảnh tượng này thật chẳng thơ mộng tí nào. Nó như một câu hỏi khó đánh giá mức độ tập luyện của các riders trước khi vào MS150. Có khá nhiều xuống dắt bộ. Mình quyết tâm không dắt bộ. Tuy nhiên cũng không thể một mạch leo tới đỉnh được. Được hơn nửa dốc, mình dừng lại nghỉ khoảng vài phút rồi mới hoàn thành đoạn còn lại.
Lần lượt qua những con dốc cao chưa từng thấy, mình và nhóm cũng đến BP #3. Những người lần đầu tiên đi route này như boss, chú Thanh và mình rất hào hứng và không hề hối tiếc khi chọn route này. Đến đây boss kết luận 75% fun-factor của chuyến đi là ở ngày thứ 2 nếu như chọn Challenge Route. Trước khi rời break point, chú Hùng nói là sẽ đi trước vài phút và dừng ở chân một con dốc tiếp theo để quay cảnh mọi người đổ dốc. Nghe một số anh đi motorbikes nói chỉ còn 1 hay 2 good hills nữa thôi. Một số người hỏi lại “good or bad hills?”
Rời BP #3, có một đoạn thả dốc khá dài, và quanh co. Như thường lệ, tiếp ngay sau là đoạn lên dốc. Với những con dốc kiểu này, dường như mục tiêu duy nhất là lên được tới đỉnh mà không đắt bộ, tốc dộ không còn là điều quan trọng. Sự cổ vũ của những người xung quanh đã giúp các riders có thêm tinh thần để vượt qua con dốc cuối cùng trước khi ra khỏi Bastrop State Park để hòa vào Highway 71, tiến tới lunch break. Cô Nguyệt, Tiffany và Kevin đã tới đó trước khoảng nửa tiếng.
Kinda late, we skipped a break point…
(to be continued…)
Xem tiếp:
Day 1 journal - Read this first.
Boss đã nhận xét, 75% fun-factor của tour năm nay nằm ở ngày thứ hai. Mình cũng công nhận như vậy. Từ camp site ở La Grange, có hai lộ trình cùng đi đến lunch break: Bechtel Challenge Route và Pfizer Lunch Express Route. Đa số các thành viên trong nhóm mình đều chọn Challange Route bởi gần 2 tháng trời trước MS, cả nhóm quyết tâm tập leo đồi ở Chappell Hill, đi Bluebonnet tour là chỉ để chuẩn bị cho ngày này thôi. Route này được thiết kế đi ngang qua Bastrop State Park, nổi tiếng bởi những bike trail ngoằn ngoèo cùng với dốc dựng đứng và bất ngờ. Tuy chỉ dài khoảng 75 miles, nhưng để hoàn tất nó, thật không dễ dàng chút nào.
Going back a little bit
Dù cả ngày thứ 7 đạp gần 100 dặm, thân thể đã thấm mệt nhưng tối đó mình lại không ngủ ngon lắm. Một phần vì không quen chỗ, một phần vì gió hơi lạnh, và phần lớn nhất chắc là tiếng ngáy của mấy người bên cạnh. Mặc dù có thủ sẵn ear plugs nhưng dường như nó không hiệu quả lắm. Tối đó, mình chẳng ngủ được một giấc dài, cứ lim dim một chút thì một cái gì đó lại làm tỉnh giấc. Cứ như vậy từ 9 giờ tối đêm trước đến 4 giờ rưỡi sáng hôm sau. Dù mình để alarm 5 giờ nhưng mới 4 rưỡi hơn phân nửa lều đã thức dậy dọn đồ đạc. Một chú còn set tiếng gà gáy làm chuông báo thức từ cell phone nữa chứ, thật buồn cười! Thế là mình cũng dậy luôn vì chẳng thể nào ngủ thêm được.
Dọn dẹp đồ đạc xong, mình ra kiếm một chút gì cho breakfast. Nhất định phải ăn uống đàng hoàng, không thể qua loa như mấy buổi đi làm được, vì ăn xong là đạp mười mấy dặm mà. Cũng may team Memorial Hermann tổ chức breakfast khá chu đáo. Ngồi tán gẫu một chút, cả nhóm bắt đầu chuẩn bị xe đạp, kiểm tra lại pressure bánh xe, và đem hành lý ra truck của team.
Starting line
Khoảng 7 giờ, mọi người bắt đầu ra sắp hàng chuẩn bị xuất phát. Tuy nhiên, vì số lượng người quá đông nên dù ban tổ chức đã bắt đầu cho đi một số, hàng dài đằng trước mình cũng chưa thấy có nhúc nhích gì đáng kể. Cứ thế đến gần 8 giờ nhóm mới ra khỏi camp site. Chú Phiệt trong lòng rất muốn đi Challenge Route, nhưng hình như chưa “dám” bàn với gia đình, nên chờ đến lúc sắp hàng trước khi xuất phát, chú mới nói với cô Nguyệt, Tiffany và Kevin. Chú “dặn dò” ba mẹ con phải đi chung với nhau, và đừng lo lắng nhiều, có gì ride marshals và volunteers sẽ giúp và hẹn gặp lại ở lunch break. Cô Nguyệt khá bất ngờ, nhưng dường như đã không còn giờ cho discussion nữa nên… “đành phải vậy!” Vừa ra khỏi camp site, nhóm đi Lunch Express Route sẽ phải rẽ phải ra highway 71, còn nhóm đi Challenge Route rẽ trái vào đường 77.
Cuộc vui chỉ mới bắt đầu
13.5 miles đầu, ban tổ chức warm up riders bằng các hills thoai thoải nhưng khá liên tiếp. Khoảng 10 miles đã có vài người “đổi ý” và dừng lại đón xe SAG vans. Đoạn này chú Thanh đạp khá nhanh, boss quyết định đuổi theo. Mình quyết định không “ham hố” những cuộc đua tốc độ này và cố gắng giữ đúng pace để dành sức cho những hills thật sự. Chú Hùng cũng lấy làm lạ vì sao boss và chú Thanh lại phí sức như vậy, trong khi còn đến hơn 20 miles và quan trọng nhất là vẫn chưa vào park, nơi đánh giá khả năng cũng như sự tập luyện của các riders. Nếu như vào park là bài final exam, thì những hills ở đoạn đường đầu này chỉ là những bài quiz nho nhỏ nhằm review lại “kiến thức” của học sinh mà thôi. Đoạn này mình đi chung với chú Phiệt. Chú Hùng đã đi đoạn đường này mấy lần nên chú khá rành và phân sức rất hợp lý. Nhìn những cuộc đua tốc độ, chú chỉ lắc đầu bảo “Chưa gì hết mà…!?”
Đến break point (BP) đầu tiên, gặp boss chú Hùng hỏi liền, sao lại phí sức như thế. Oh, thì ra boss tưởng đây chính là những hills “dựng đứng” mà những bậc “tiền bối” thích đem ra hù dọa đám “hậu bối” về Bastrop bike trail. Khi nghe chú Hùng giải thích, boss mới thở dài “vậy mà tưởng…!” Dừng ở BP này khá lâu để chụp hình, tán gẫu và bàn về đoạn thả dốc nổi tiếng trước khi vào park. Nghe nói ở đoạn này, nếu không thắng, có thể chạy đến 40 mph. Chú Hùng dặn mọi người đừng ngại thắng bớt lại nếu cảm thấy uncomfortable với speed. Mình cũng biết chứ, lần trước mình chỉ đám đổ dốc cầu treo ở Baytown trên dưới 30 mph thôi.
Bastrop State Park - Are we there yet?
Từ BP đầu tiên, đạp khoảng 8 miles là tới đoạn đổ đốc nổi tiếng đó. Đoạn này mình đạp khá nhanh (hay là những người trong nhóm đang dưỡng sức?) nên mình đi trước khoảng vài phút. Đúng như chú Hùng nói, vừa quẹo trái qua khỏi stop sign, mình thấy một lên dốc khá ngắn và không cao lắm, nhưng lại thấy vài người đang đứng trên đỉnh dốc. Lạ nhỉ, mình thường thấy tập trung ở chân dốc để nghỉ lấy sức leo lên dốc chứ ai lại nghỉ ở đỉnh dốc bao giờ. Cái gì cũng có lý của nó! Vừa qua khỏi đỉnh dốc mình hoàn toàn bất ngờ. Mặc dù đã có chuẩn bị tinh thần cũng như đã có vài lần đổ dốc tốc độ, nhưng chắc chắn chưa có cái nào như cái này. Chỉ vài chục giây là mình đã đạt tới 30 mph. Mình cảm thấy vẫn còn control được xe. Mình cố gắng giữ khoảng cách với người chạy trước cũng như không chạy giữa đường vì mình biết thế nào cũng có người liều hơn mình muốn qua mặt. Tốc độ lên đến 33.7 mph, mình bắt đầu rà thắng bớt để không gần người đi trước quá và giữ tốc độ này đến hết đoạn thả dốc. Một chú thả dốc tốc độ khá cao đang tiến tới mình từ bên trái và qua mặt mình. Tốc độ chú ấy chắc chắn không dưới 36 mph theo như cách chú ấy qua mình. Tuy nhiên, lady chạy đằng trước hình như đang quá say mê với tốc độ mà quên đi những người xung quanh. She không giữ được xe đi thẳng. Lúc thì she chạy sát lề, lúc thì gần giữa đường, thế là vừa vượt qua mình, chú ấy phải thắng bớt vì không dám qua một người cứ chạy hình zig-zag như vậy. Có vẻ hơi tiếc nuối, chú ấy quay sang “phân trần” với mình rắng chú ấy có thể chạy nhanh hơn nữa nếu như có thể qua mặt lady đó. Thật là một cảm giác không thể nào quên khi đạt tốc độ 33.7 mph bằng xe đạp.
Good hill (or bad hill, you name it!)
Các bảng chỉ đường hướng dẫn riders vào Bastrop State Park. Trước khi vào park, ban tổ chức còn cẩn thận sắp xếp thêm một đường gọi là “bypass park” cho những ai đổi ý vào phút chót. Đến đây cũng có thể đoán được đường đi qua park hứa hẹn những gì? Vừa chạy qua cổng, rẽ trái, rider được một dịp thử sức với con dốc đầu tiên: ngắn nhưng bất ngờ và dựng đứng. Và đây cũng chính là tính chất của các con dốc trong park này. Vừa thấy nó, như một phản xạ có điều kiện, mình trả nhanh về gear đầu tiên và đứng lên đạp để nhanh chóng qua nó. Với độ dốc này, mình nghĩ sẽ khó hơn rất nhiều nếu đạp từ từ qua nó. Một vài người xuống xe dắt bộ ngay ở con dốc đầu tiên này. Tuy nhiên hill này rất ngắn, vừa qua nó là có một khoảng khá rộng nhìn ra hồ nước lớn để nghỉ ngơi. Có thể nói, hill này mang nhiều tính bất ngờ hơn là khó, vì vừa mới rẽ trái là đối mặt với nó. Vài người không sang số kịp bị dừng ở giữa dốc nên phải dắt bộ. Qua một số đoạn ngoằn ngoèo xuyên qua rừng cây, dưới nhiệt độ dễ chịu, mặc dù hơi ẩm ướt như một số rừng nhiệt đới, mình tới BP thứ 3. Kiếm một cái gì đó nạp năng lượng để chuẩn bị cho đoạn đường gian nan nhất của MS 150, và cũng có thể nói gian nan nhất từ trước đến giờ. Mọi người cũng đến, không ai bảo ai, công việc đầu tiên là hỏi thăm maximum speed. Chú Thanh lấy giải nhất vì locked at 37.8 mph. Oh my gosh! Với record đó, mình tự hỏi: Was I chicken?
The good, the bad, and the ugly
(to be continued…)
Xem tiếp:
Đã hai ngày trôi qua kể từ ngày tour xe đạp MS 150 năm nay kết thúc, nhưng dường như dư âm của nó vẫn chưa dứt hẵn. Tuy phải trở lại ngay với những công việc hằng ngày, nhưng mình cảm thấy vẫn chưa thật ready. Có lẽ tour lần này vui quá, nhiều điều bất ngờ quá nên đã gây ra cảm giác như vậy. Ngay khi từ Austin trở về, mình đã muốn viết một cái gì ngay để sau này nhớ lại những giây phút thật tuyệt vời vừa qua. Nhưng rồi cả ngày thứ hai ngủ li bì, sau đó phải xem lại bài cho exam ngày thứ ba, dự định đó đã bị gác lại cho đến mãi hôm nay…
Starting…
MS 150 không đơn giản là một tour xe đạp dài ngày. Nó gần như một sự thử thách, nhất là đối với những newbies như mình. Trước giờ, tour dài nhất mình tham gia chỉ khoảng 63 miles. Trong khi đó MS 150 đòi hỏi riders phải vượt qua ít nhất 85 miles trong ngày đầu tiên. Vì sao là “ít nhất”? Vì MS 150 tổ chức hai điểm xuất phát. Với 13,000 người tham gia, sẽ rất khó cho ban tổ chức nếu tất cả đều tập trung một nơi để xuất phát. Riders có thể khởi hành từ Houston hoặc Katy (một thành phố nhỏ cách Houston chừng 15 miles). Do đó, nhưng ai start từ Rhodes Stadium (Katy) sẽ phải đạp 85 miles để đến La Grange (nơi cắm trại qua đêm), trong khi nếu start từ Houston, lộ trình sẽ xấp xỉ 104 miles. Group mình chia thành hai groups nhỏ, một start từ Houston và một start từ Katy. Tuy điểm xuất phát chính thức là Tully Stadium (Houston) nhưng mình, boss, chú Hùng và chú Thanh start từ nhà boss. Lấy kinh nghiệm những năm trước, boss đề nghị không nên start từ nơi xuất phát chính thức vì ở đó rất đông (khoảng 7-8 ngàn người hoặc hơn). Từ nhà boss, đi khoảng 1 mile là có thể nhập vào đoàn. Tính ra lợi được khoảng 4 miles so với start từ Tully. Đúng như dự báo trên weather.com, hướng gió thổi từ ESE đã giúp riders rất nhiều. Tốc độ trung bình lúc đó khoảng 18 mph. Nhưng vì lượng người tham gia quá đông, và vẫn còn trong thành phố nên nhiều đoạn phải chạy rất chậm, nhất là lúc qua các giao lộ, mặc dù đã có đủ cảnh sát ngăn đường.
Nhóm mình skip break point (BP) đầu tiên, nghỉ nhanh ở BP #2 và gặp nhóm start ở Katy tại BP #3. Từ đây đến lunch break chỉ khoảng 15 miles. Một trong những điểm làm mình nhớ mãi là sự chào đón của người dân trên đường đoàn xe đạp đi qua. Họ chờ từ sáng sớm, chờ đoàn xe đạp đi qua để chào mừng và cổ vũ. “Thank you for your ride! Great job,” mình nghe được rất nhiều câu như vậy. Trước chuyến đi, mình thật sự không tưởng tượng được sự thân thiện như vậy đến từ những người chưa hề quen nhau. Một số người trong đó, hoặc chính họ hoặc có người thân, là những bệnh nhân MS.
Đó chỉ mới là sự bắt đầu
Theo như warning của ban tổ chức, đường đi buổi chiều từ lunch break đến camp site “chua” hơn buổi sáng rất nhiều do nhiều đồi, dốc hơn và có nhiều đoạn gần như đi ngược gió (đúng hơn là đi ngang hướng gió). Nhóm mình nghỉ ở lunch break khá lâu (đến gần 1.5 hrs). Vừa ra khỏi lunch break thì cô Cúc phát hiện flat tire. Thế là mình, boss và chú Hùng dừng lại để sửa. Nói chung tất cả đã khá quen với công việc này. Chỉ khoảng 15 phút là mọi người có thể “back to the road.” Nhóm quyết định skip BP #4 để bù lại giờ nghỉ trưa quá lâu. Khá lâu sau khi mình đến BP #5, boss và chú Hùng mới đến. Với pace của chú Hùng, chắc chắn có chuyện gì đó xảy ra mới làm chú đến trễ như vậy. Mình đoán không sai, chú Hùng phải dừng lại sửa lại clip và giày cho boss cũng như giúp một người quen khác vì anh này bị cramped. Vì chưa qua một thời gian break-in, đôi giày mới đã gây một chút khó khăn cho boss. Nghe nói, nó đã không được điều chỉnh đúng với chân của boss.
Sự thử thách và niềm vui nho nhỏ
Có thể nói đoạn đường 12.9 miles từ BP #5 đến BP #6 là đoạn đường gay go nhất trong ngày đầu tiên. Khá nhiều đồi và dốc cao, cộng với gió thổi ngang đã khiến một số người bỏ cuộc. Cảnh thường thấy nhất trong đoạn này là bà con tập trung khá đông ở chân dốc đứng nghỉ lấy sức để đạp lên. Lên giữa dốc thì thấy vài người đuối sức xuống dắt bộ hoặc chờ xe SAG đến rước. Có thể nói đội xe SAG (Support And Gear) khá vất vả trong đoạn này, thậm chí mình còn thấy một vài xe để bảng “full,” một điều mình chưa bao giờ thấy trước đây. Gió, dốc, đường xấu và nắng cũng làm mình mất sức khá nhiều trong đoạn này. Cũng trên quãng đường này, mình đã gặp 2 em nhỏ rất dễ thương. Trên đoạn đường dài băng qua cánh đồng trống, mình nghe được tiếng hét lớn với theo từ hai bé đang ngồi trên chiếc tricycle trước sân nhà, khi đoàn xe đạp đi qua, “You can do it. I trust you!”
Khi đến BP #6, mình cảm thấy đói khủng khiếp, mặc dù trên đường đã ăn tạm một enery bar dự phòng. Nhờ một gói bánh cookie, mấy miếng fruit và nước, mình dần dần lấy lại sức. Cả nhóm dừng lại khá lâu ở BP này do ai cũng thấm mệt. Tại đây mình có dịp gặp một ông có số áo 5 (tương đương với rank #5 trong danh sách 300 Club - 300 người quyên được nhiều tiền nhất). Boss hỏi năm ngoái ổng đã quyên được bao nhiêu. Rất tự hào, ổng khoe: $36,000. Oh my gosh! Một con số làm những người đứng xung quanh phải suýt xoa. Tại đây, chú Hùng cũng làm quen, nói chuyện với một tay trẻ đi unicycle. Thậm khâm phục, mình không hiểu làm sao tay này có thể đạp chiếc xe một bánh này đi gần 100 miles vì unicycle chỉ có một gear duy nhất. Thật tiếc vì không có dịp chứng kiến tay này leo dốc.
Ngôi sao mới của làng xe đạp
Do nghỉ ở BP #6 khá lâu nên mình cũng lấy lại sức. Nhờ vậy, đoạn đường đến BP #7 không gây một chút khó khăn gì. Cũng một phần nhờ đoạn đường này khá tốt, gió thuận nên khi đến BP #7, mình nâng average speed lên được 15.9 mph. Cô Cúc skip luôn BP này để đi luôn về chỗ cắm trại (cách BP #7 11 miles. Chú Thanh và mình đến và rời BP #7 sớm nhất. Trên đoạn đường đến camp site, mình, chú Thanh và một số tay chạy cho team EMS rất ấn tượng một “tay đua” trẻ. Chú bé này chắc chỉ khoảng 12 tuổi, người ốm nhưng đạp rất khỏe. Chú Thanh có nói hồi sáng thấy nó đi chung với một người, chắc là ông già nó. Nhưng bây giờ không thấy ông đó đâu, mình nói đùa với chú Thanh “Maybe he smoked his dad!” Cách camp site 6 miles, những “ác mộng” của dân đi xe đạp lại hiện ra: gió ngược, dốc và đường xấu. Thế nhưng chú bé này vẫn thể hiện mình không thể bị coi thường. Mình chạy theo hai riders của team EMS có thể qua chú bé khá dễ dàng, nhưng khi bắt đầu giảm tốc độ một chút để nghỉ lấy sức thì “vị anh hùng tuổi thiếu niên” này lại qua mặt trở lại. Cứ như thế khoảng 3, 4 lần. Hai riders của EMS tắc lưỡi nói với mình “He is tough!” Nếu nói theo ngôn ngữ của Kim Dung lão gia thì có thể gọi chú em này “tuổi trẻ tài cao, võ công cái thế.”
Finish line (of day 1)
Đến camp site, điều làm mình (và chắc tất cả rider khác) nhớ mãi là sự cổ vũ của đám đông. Trên đường dành riêng cho riders, vừa qua finish line, mình nghe được tiếng của speaker: “… and a rider from Memorial Hermann…” theo sau là tiếng cổ vũ của rất đông những người xung quanh. Giây phút đó, mình nghĩ, chắc không ai có thể quên được. Thế là mình đã hoàn thành ngày đầu tiên: 98 miles.
Qua khỏi khu vực finish line, mình bắt đầu tìm tent của team. Đang loay hoay tìm bản đồ, mình thấy cô Cúc, hình như cũng tới trước mình một chút. Công việc đầu tiên là làm thủ tục check-in, nhận quà lưu niệm từ team, sau đó là pick up hành lý và chuẩn bị chỗ nghỉ.
Xem tiếp:
Hôm nay là ngày thứ sáu tốt lành. Mặc dù hãng đóng cửa nhưng mình cũng đi làm. Vì nghỉ ở nhà cũng chẳng làm gì, và quan trọng hơn nghỉ sẽ không có $ (do vẫn đang làm part-time nên chỉ được trả lương theo giờ). Nhưng xém chút nữa hôm nay mình đi làm không công rồi!
Đây là buổi thứ 2 đi làm mình chọn đường Alief Clodine thay vì Bellaire. Còn đường này tuy có hơi vắng hơn Bellaire nhưng có một số bất tiện nên trước kia mình không đi. Nó chỉ có 2 lanes nên nhiều khi đến các ngã tư, nếu có quá nhiều xe chờ quẹo trái, lane đi thẳng sẽ bị ảnh hưởng. Trong những trường hợp như vậy, mình phải sang lane trong. Tuy nhiên, xe bus thường đi lane trong và hay dừng đế đón/trả khách, nên lâu lâu gặp xe bus lại phải chuyển sang lane ngoài. Đó là lý do chính mình vẫn chọn Bellaire thay cho Alief Clodine. Tuy nhiên, thứ 4 tuần này đi thử Alief Clodine, thấy cũng không đến nỗi nào và quan trọng hơn là sớm hơn khoảng 4 phút so với Bellaire.
Vừa chạy qua intersection với Dairy Ashford, tới một đoạn đường khá vắng, mình tăng lên 50 mph, trong khi speed limit của đoạn đường này chỉ 35 mph (wow, over 15 mph!). Thật ra, mình vẫn “thường” over 5-10 mph nếu đường vắng. Nhưng nguyên tắc của mình là đối với những quãng đường vắng, nếu “phải” speeding, mình sẽ không bao giờ chạy đầu. Mình áp dụng nguyên tắc này khá triệt để. Hôm nay cũng vậy, mình chạy theo 1 em Corolla. Nói vậy, có nghĩa là em Corolla này cũng speeding! Đang bon bon thì em Corolla thắng chúi mũi. Mình cũng giữ khoảng cách cần thiết nên tuy hơi thắng gấp nhưng chưa đến nỗi lết bánh. Dù vậy, lunch box của mình cũng lật úp sau cú đó.
Em Corolla chạy chậm lại và mở signal sang lane trong. Ngay lúc đó, mình nghĩ lane đang chạy có chuyện gì. Nhưng không phải. Lúc em Corolla vừa sang lane trong được nửa xe thì mình thấy 1 anh cop đứng ngay giữa đường đang ra hiệu cho em Corolla tấp vào trong. Ha, thế thì hiểu rồi! Em Corolla vừa tấp vào, mình chạy qua anh cop, ảnh nhìn mình cười cười, trong khi mình thì… hú hồn! Chắc ảnh nghĩ hôm này thằng này hên, vì có em Corolla thế mạng. Over 15 mph, cái ticket này chắc sẽ không rẻ.
Tự nhiên mình chợt nghĩ: good friday không hẳn là good với mọi người! Nó works đối với mình, nhưng có vẻ không work đối với em Corolla. Tuy nhiên, qua chuyện này, mình càng khẳng định thêm tính đúng đắn của nguyên tắc “speeding” của mình, đó là nếu cần speeding, bắt buộc phải chạy theo 1 anh nào đó. Vì nếu có một “anh hùng núp” nào đang dùng radar gun “săn mồi” thì những chú chạy sau sẽ ít nguy cơ dính ticket nhất. Tuy nhiên, đôi khi gặp những chú chạy đầu quá lề mề cũng kẹt. Trong những trường hợp như vậy, “cố gắng” đừng speeding cho tới khi tìm được một em chịu speeding dẫn đầu!
Thế là cuối cùng mình cũng nhận đủ số tiền rebate của Canon. Tính từ lúc mua máy đến giờ là 2 tháng. Cũng không đến nỗi quá chậm như một số lời than phiền trên các forum. Lúc đầu, trước khi mua, có đọc một số bài viết về rebate của Canon. Một bài tương đối hoàn chỉnh nhất là từ the-digital-picture. Đây cũng là trang mình ghé xem nhiều nhất trước khi quyết định mua máy. Theo như tác giả bài viết thì lấy đủ rebate từ Canon không quá dễ dàng. Canon luôn có nhiều lý do để hold số tiền rebate càng lâu càng tốt. Tuy nhiên, nếu người mua vẫn kiên trì theo đuổi thì Canon cũng sẽ trả lại đúng theo đã hứa. Và tác giả của bài viết đó cũng khẳng định mình gặp không ít khó khăn, nhưng cuối cùng cũng nhận đủ tiền rebate. Kỷ lục là 6 tháng tính từ ngày mua máy!
Người mua thường có tâm lý trừ trước số tiền sẽ nhận qua rebate (mail-in-rebate) để justify cho lý do mình mua món này chứ không phải món kia, cũng như tự nói với mình rằng mình đã có một good deal. Mặc dù trên thực tế, họ phải trả full price khi mua hàng đó cộng thêm các thứ thuế tính trên full price đó. Việc có nhận lại đúng số tiền rebate đó hay không lại là chuyện khác. Và tâm lý thường thấy là sau 2, 3 tháng người mua sẽ dần dần quên đi số tiền đó cũng như làm biếng dispute nếu rebate submission bị từ chối, với suy nghĩ có mấy chục bạc mà gọi tới gọi lui sao mắc công quá. Trong khi chính mấy chục bạc đó lại là lý do ban đầu kéo người mua đến quyết định chọn sản phẩm đó. Và một thống kê của PC Mag cho thấy tuy rebate kích thích tiêu dùng nhưng số người thật sự nhận lại được số tiền rebate thường dưới 50%. Lỗi gặp phải thường thấy là quên submit rebate, submit trễ, submit không đúng quy định, thiếu giấy tờ và nhiều nhất là nản chí không muốn dispute khi bị từ chối.
Chiêu thường thấy nhất của các các hãng (không riêng gì Canon) khi offer rebate dùng để từ chối là “không nhận đủ giấy tờ chứng minh.” Nếu không chuẩn bị đối phó với trường hợp này, người mua sẽ dễ dàng nản lòng, bỏ cuộc cũng như bỏ luôn số tiền mình đáng lẽ được nhận. Vậy để đối phó với chiêu này, người mua phải làm gì? Tuy dễ nhưng không phải ai cũng nhớ làm: đó là sao lại ít nhất 1 copy tất cả các giấy tờ gửi đi. Thông thường muốn nhận được rebate, người mua phải nộp ít nhất 3 loại giấy tờ: rebate form, bảo sao (hoặc bản chính) của sale receipt, và bản chính của UPC code cắt từ hộp (hay thùng) của sản phẩm. Nguyên tắc chung là gửi cái gì đi, làm một bản photocopy của cái đó.
Có thể nói mình quá rành những chiêu này (vì hình như mình mua đồ rebate hơi nhiều!) nhưng nhiều khi cũng làm biếng, không sao lưu lại các giấy tờ. Tuy nhiên lần này, số $ không phải nhỏ, nên chịu khó một chút. Trước hết là giai đoạn pre-approval, làm online. Sau khi enter serial numbers của lens và flash vào, nó nói là mình đã được pre-approved, và số $ rebate là $120, nhờ mình mua 2 cái nằm trong danh sách các sản phẩm đủ điều kiện: $50 cho lens, $10 cho external flash và double là $120. Có tổng cộng 4 steps, mình đã xong step đầu tiên. Sau đó là cắt UPC code của hộp đựng lens và flash gửi đi kèm theo sale receipt cũng như rebate form. Có chuẩn bị trước, mình giữ lại một bản photo trước khi gửi bản chính. Cho chắc ăn, mình ra bưu điện mua thêm tracking cũng như delivery confirmation để theo dõi đường đi của cái thư cũng như có bằng chứng chứng tỏ người của Canon đã nhận được thư.
Xong. Bây giờ thì chỉ biết ngồi chờ step 3: check approved. Step này khá lâu, chắc cũng hơn 1 tháng từ lúc mình được confirm là mail received. Một ngày đẹp trời, mình nhận được email thông báo, a $50 check has been approved. What? Are you kidding me? Why is 50?
Sau khi bình tĩnh lại, take a deep breath, mình nghĩ ra: đây là trò cũ thôi. Chắc nó sẽ nói là không nhận đủ giấy tờ chứng minh đã mua flash, nên từ chối $10 cũng như từ chối luôn việc mua 2 sản phẩm của Canon, và double rebate sẽ không thể áp dụng trong trường hợp này. Phải giải quyết mọi chuyện một cách bình tĩnh, mình tự trấn an.
Trang the-digital-picture đề nghị hai cách để dispute: email và gọi phone tới Canon. Vì thật ra Canon không tự làm rebate này, nó thuê một hãng thứ 3 lo hết mọi chuyện. Mà thằng này (web-rebates) hoàn toàn không để một thông tin gì để liên lạc hết. Chắc nó cũng biết, show ra, nó sẽ không được yên thân. Mình chọn cách email cho Canon. Sau 1, 2 ngày gì đó, nhận được reply từ một representative, xưng tên là Brad, nói từ đây cho đến lúc mọi chuyện giải quyết xong, anh ta sẽ là người đại diện Canon. Anh ta giải thích rằng anh ta không thể access đến proof chứng tỏ mình đã mua external flash. Haha, không ngoài dự đoán của mình. Anh ta cho mình 2 options: hoặc là gửi bản copy của sale receipt hay là chụp hình cái hộp của flash với cái lỗ thủng do cắt UPC code ra. Chẳng có gì khó, mình chụp hình liền và gửi cho anh ta. Mình luôn có thói quen giữ lại hộp của tất cả mọi thứ mình mua và chỉ vứt sau 1 năm. Gần một tuần sau, anh ta thông báo là vì $50 check đã được gửi đi nên anh ta đang request một “supplemental check” trị giá $70. Quá trình này mất 3-5 business days. Yeah, đến đây mọi việc coi như xong.
Đầu tuần vừa rồi nhận được $50 check và cuối tuần là cái check $70 cũng về tới. Thế là xong nợ nần với nhau, Canon nhé. Hẹn mùa rebate năm sau Fall-Winter 2007, tớ sẽ gặp lại cậu! Và cũng không quên email cảm ơn anh chàng Brad nhiệt tình giúp đỡ.
Đối với những ai mạnh dạn bỏ đi chiếc máy chụp hình tự động Point&Shot, hùng dũng bước vào thế giới của dSLR thì niềm mơ ước sở hữu một con lens chiến dường như không lúc nào tắt. Đa số các con lens chiến này thường đi kèm với một lens hood. Tuy nhiên, đối với các lens “không chiến” thì sao? Câu trả lời quá đơn giản: lens hood sẽ không “đi kèm.” Và thực tế giá của những lens hood này không rẻ nếu phải mua riêng. Tình cờ đọc trên Crave của CNet, thấy có một ý tưởng khá hay (lúc đầu thì thấy rất mắc cười), lấy từ www.lenshoods.co.uk của Paul Mutton: in lens hood! Nôm na trò này giống như làm thủ công của mấy cô cậu cấp I.
Lens hood để làm gì? Đối với dân trong nghề thì chắc ai cũng rõ, nhưng chắc cũng cần nói sơ qua để dân “ngoài nghề” hiểu chút chút! Nôm na, lens hood dùng để che ánh sáng chiếu vào thấu kính đầu tiên từ bên hông, điều này có thể làm giảm độ tương phản (contrast) của tấm ảnh cũng như tạo hiệu ứng flare. Màu sắc của những tấm ảnh chụp từ lens có gắn lens hood thường đậm đà hơn (richer colors), cũng như có độ bão hòa màu sắc cao hơn (deeper saturation). Ngoài ra, lens hood cũng giúp bảo vệ mặt trước của lens, nhất là dấu tay của người chụp (do vô tình chạm vào). Đối với những lens được rated là “weather sealed,” lens hood sẽ giúp giảm bụi và nước (khi chụp trong mưa chẳng hạn) bám vào mặt trước của lens.
Đối với dân chụp SLR nói chung, chắc không cần debate về tính cần thiết của lens hood. Tuy nhiên, không phải khi nào mua lens, lens hood cũng được “tặng kèm.” Cụ thể đối với Canon lens, non-L series thường không có lens hood trong kit. Nhưng vẫn muốn có lens hood, phải làm sao? Có hai options:
- Mua
- Tự làm
Nếu bạn chọn option 1, đây là một fact có thể khiến bạn “hey, wait a minute.” Bạn có biết giá của lens hood cho Canon EF 600mm f/4 L USM IS bao nhiêu không? It costs £439.99! Cũng có những lens hood rẻ hơn, ví dụ như một cái £45.99 cho Canon EF 24-70mm f/2.8 L, nhưng ý tôi là: nếu bạn có thể tự làm, vậy tại sao phải mua?
Đối với những người theo trường phái “bàn tay ta làm nên tất cả,” thích hàng home-made thì www.lenshoods.co.uk là một nơi đáng ghé tới. Nơi đây cung cấp gần như đầy đủ hình vẽ của các lens hood tương ứng với từng lens. Liếc sơ qua, thấy dường như tất cả các “anh tài” đều có mặt: Canon, Nikon, Pentax, Sigma, Tamron… Việc cần làm chỉ là tìm lens, download PDF file, in ra giấy và cắt dán một cách cẩn thận.
Is it an funny idea? No, I don’t think so. It’s practical. Well, it looks kinda weird. But if the only thing you care is the quality of your photos and your pocket is tiny, this site will be really helpful.
(photo credit: www.lenshoods.co.uk)
Chỉ vừa vào mùa xuân mà lịch đi xe đạp đã khá kín. Đặc biệt tuần này, mình tham gia liên tiếp 2 tours. Một cái hôm nay do Schlumberger tổ chức, gây quỹ cho Fort Bend Education Foundation; cái còn lại do Northwest Cycling Club (từng tổ chứ tour Katy Flatland năm ngoái). Cả hai tours này đều là recommended ride chuẩn bị cho MS 150. Đặc biệt tuần này, nhóm mình tham gia cả 2 tours, mục đích chính là training đi 2 ngày liên tiếp, vì MS 150 cũng sẽ diễn ra vào 2 ngày (21 và 22 tháng 4). Từ trước đến giờ nhóm chỉ thường train một trong 2 ngày thôi, ngày còn lại nghỉ ngơi. Do đó, cũng nên có một dịp nào đó để làm quen với một chương trình tập luyện “hơi căng” hơn một chút.
Lộ trình của tour ngày hôm nay tương đối quen. Nhóm mình cũng có một lần đi route này. Chỉ mới cuối tháng 3 mà gió từ biển vào đã khá khá. Có những đoạn thuận gió, chạy được max 24.2 mph, những bù lại những đoạn ngược gió có khi chỉ 12 mph. Nhưng nói chung tốc độ trung bình của mình cũng có cải thiện rõ rệt sau mấy tháng training. Như hôm nay, sau khi về tới đích, check lại computer, avg spd. đạt 15.2 mph cho quãng đường 45 miles. Nhớ lại lúc trước, avg spd của mình chỉ trên dưới 13 mph. Vì đây là tour gây quỹ giáo dục nên tại các rest stops, có khá nhiều “em” (chắc hầu hết đang học high school) vừa cổ vũ vừa chuẩn bị đồ ăn cho riders. So với Tour de Houston tuần rồi thì food không xịn lắm, nhưng bù lại không khí tại các rest stops (nhất là rest stop đầu tiên) rất nhộn nhịp. Mấy đứa nhỏ đứng ở lề đường giơ bảng, la hét cổ vũ khi các riders tới rest stop. Phải công nhận mấy đứa này khỏe thiệt. La hét từ sáng đến trưa mà thấy còn rất hăng. Có lẽ đây là một trong những tour “ồn ào” nhất (nhưng khá vui) từ trước đến giờ. Tuy nhiên, công tác tổ chức, nhất là về safety, tour ngày hôm được đánh giá không tốt lắm. Đặc biệt tại các intersections, do không đủ cảnh sát nên tương đối nguy hiểm. Ngoài ra, tại finish line, Schlumberger có offer lunch. Tuy nhiên, việc phát lunch có vẻ strict hơn những tour khác. Nó kiểm từng lunch coupon trước khi phát, nên hơi làm “nhụt chí” những người đi “lậu.” Nghe chú Hùng nói, những năm trước không có trò này.
Bluebonnet Express là tên đầy đủ của tour ngày mai. Đây là tour truyền thống được tổ chức hằng năm, và năm nay là lần thứ 18. Nghe anh Quí nói, route sẽ được designed qua các cánh đồng hoa Bluebonnet. Đây là một dạng hoa dại, nhưng khá đẹp và được chọn làm hoa biểu tượng của bang Texas. Tuy là hoa dại, nhưng phải đúng một số điều kiện gì đó về đất cũng như thời tiết, hoa mới nở và mỗi lần nở là nở cùng một lúc nên rất “hoành tráng.” Dân chụp hình cũng rất có hứng thú với dịp này. Những năm trước, Houston thường hay chi một khoảng $ để rải hột giống. Nhưng mấy năm nay, nghe nói việc rải hột cũng không còn nhiều. Mình cũng chỉ nghe đồn, nhưng chưa “tận mục sở thị” nên hi vọng đây sẽ là dịp tốt. Chỉ hơi tiếc là không thể đem máy theo chụp. Cũng khó, làm sao để kết hợp hai interests này?
Từ mấy tháng trước, blog này bắt đầu chịu sự tấn công lai rai của spammers. Vì tình hình chưa nghiêm trọng lắm, nên mình quyết định tạm thời chuyển sang chế độ kiểm soát từng comment trước khi đưa lên blog. Thế nhưng, trước tình hình lặp đi lặp lại này, và số lượng các spam comments ngày càng tăng (hôm nay tự dưng tăng một cách đột biến), tính kiên nhẫn của mình cũng phải cạn. Mình quyết định tìm một cách hữu hiệu hơn để chống lại thứ-mà-cả-loài-người-đều-ghét này.
Ta thường,
Tới bữa quên ăn, nửa đêm quên ngủ
Ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa,
Chỉ căm tức chưa xé thịt lột da, nuốt gan uống máu… bọn spammers.
Dẫu cho trăm thân này phơi ngoài nội cỏ,
Nghìn xác này gói trong da ngựa, cũng nguyện xin làm!
Hỏng biết hồi xưa khi post entry này lên blog, Hưng Đạo Đại Vương có bị đám spammers nhào vô comment không nhỉ? Thế nhưng lời của vị danh tướng một thời này như tiếng trống oai phong hung đúc tinh thần quân dân ta tiến lên tiêu diệt bọn spammers gian ác, bảo vệ thế giới blog yên bình. Và… Ủa, nhầm! Mình đang viết về cái gì? Oh, spam, nhớ rồi. Trở về chủ đề chính…
Cũng tình cờ ghé thăm một blog, thấy chủ nhân của gia-trang này đang triển khai một cách chống spam khá hay: đó là buộc người viết comment phải trả lời một câu hỏi về toán khá đơn giản trước khi gửi comment đó. Chiêu này khá hữu hiệu trong việc chống lại việc post comments bằng máy (cách các spammers thường làm), mà blog mình đang là một nạn nhân của trò tiểu nhân, bỉ ổi này! Bằng một số “biện pháp nghiệp vụ” thông thường, mình biết được Math Comment Spam Protection plugin đang được triển khai. Google một phát, ra đúng nơi hướng dẫn download và sử dụng. Liếc sơ qua, thấy cũng đơn giản nên install luôn vào blog mình. Hi vọng từ này, mình có thể mở rộng cửa đón comment-ors mà không lo ngại về spam nữa.
Vậy nên, thiết nghĩ cũng nên thông báo với visitors sự thay đổi nhỏ này và mong bạn bè, cô bác gần xa hiểu và thông cảm. Những ai đang lo âu không biết trình độ toán học của mình có đủ trả lời phép kiểm tra nhỏ đó hay không thì nên yên tâm, vì nó chỉ là các phép cộng 1 chữ số và kết quả chỉ trong phạm vi 20.
Tuy nhiên, nếu tình hình spam vẫn không bớt, phép toán sẽ tương đối khó hơn. Mình đang nghĩ đến bài toán lấy tích phân nhiều biến hoặc giới hạn của tổng một chuỗi vô hạn… (hihi, just kidding!)
Theo lịch thì bây giờ vẫn là cuối mùa đông, chưa thật sự sang xuân, nhưng thời tiết đã bắt đầu ấm hơn rất nhiều. Điều này có nghĩa mùa riding đang “rục rịch” khởi động. Nó không có nghĩa không ai đạp xe vào mùa đông, mà thật ra ít ai tổ chức các tour lớn vào mùa đông. Baytown YMCA Gator Ride sáng nay đánh dấu sự bắt đầu cho mùa riding 2007. Đây cũng là một trong những recommended ride của BP MS 150, như một hình thức warm-up chuẩn bị cho tour chính sẽ diễn ra vào cuối tháng 4 sắp tới.
Tham gia tour lần này, mình chọn cự ly dài nhất: 62 miles. Từ trước đến giờ dường như chặng đường dài nhất mình từng đạp là chỉ khoảng gần 54 miles. Mình nhớ lần đó về tới đích là thân thể rả rời, nói theo kiểu bình dân là “mệt lè lưỡi.” Sau lần đó mình cảm thấy khá bi quan cho tour MS 150 sắp tới vì mình nghĩ, mới có 54 miles đã như vậy thì làm sao đi 80 miles ngày đầu của MS150? Boss và chú Hùng có động viên rằng lần đó có nhiều nguyên nhân để mình xuống sức nhanh, trong đó là có một quãng đường khá dài (gần 8 miles) phải đạp dưới cái nóng 95ºF và khủng khiếp hơn: gió ngược (head wind). Mọi người nói đi MS 150 thường thường được gió xuôi nên không làm hao nhiều sức, cũng như thời tiết cuối tháng 4 cũng chưa nóng lắm. Dù biết vậy, nhưng trong bụng vẫn cứ lo lo, vì từ 54 miles lên 80 miles không phải là chuyện “nói được làm được.” Cũng có lần mình đề nghị boss tăng cự ly trong những lần tập luyện của nhóm lên 50 miles hoặc hơn. Nhưng rồi cứ chuyện này chuyện kia nên dự định vẫn còn là dự định. Do đó tour lần này đúng như cái mình đang muốn. Đây là dịp khá tốt để mình thử sức mình ở cự ly hàng 6.
Hẹn với boss ở Target superstore để đi chung xe lúc 6:30 sáng, 6 giờ sáng là mình đã khởi hành. Vợ chồng boss và mình tới nơi trước giờ khởi hành chính thức chỉ khoảng 15 phút. Mấy lần gọi cho chú Hùng để lấy bid# (số áo của mỗi rider tham gia) nhưng không được, boss quyết định đi luôn vì cũng hơi trễ. Với lại boss muốn về sớm để đón con nên cũng hơi gấp gáp, chả bù với cô Cúc, cô rất từ từ, luôn miệng bảo boss “relax, have fun!” Mới đạp qua một block đường thì gặp chú Hùng đang đứng chờ. Sau khi gắn số vào áo, boss và chú Hùng đi trước vì boss muốn về trước 11:30 để đón con cho kịp. Từ đầu, nhóm đã tách ra thành 2: nhóm 1 đi ngắn (43 miles) + high speed; nhóm 2 đi 62-mile route và đi từ từ. Mình quyết định đi chung với nhóm 2, trong đó có vợ boss và gia đình chú Phiệt.
Vừa ra khỏi khu vực start/finish, riders đi 43 và 62-mile routes được một dịp thử sức. Tất cả phải cố đạp qua chiếc cầu treo cao ngất ngưởng (photo: Fred Hartman Bridge @Baytown). Ban tổ chức làm khá tốt công việc khi dành hẳn một lane chính và shoulder lane cho bikers. Cũng có một số người xuống dắt bộ, nhưng đa số đều đạp qua. Lên tới đỉnh cầu, tất cả bắt đầu thả dốc. Mình chỉ dám thả tới 32 mph vì cũng sợ sợ, lỡ nếu có cục đá, hay ổ gà gì thì đây chắc là “the last tour!” Vậy mà đang thả bon bon với tốc độ 32 mph, mình nghe “passing on your left.” Ghê thiệt, chú này ít nhất cũng phải 36 mph, nếu dựa trên cách chú đó qua mặt mình.
Sau 15 miles đầu tiên, mình đến chỗ nghỉ đầu tiên. Không ngờ gặp chú Hùng và boss ở đó. Ở đây mọi người phải xếp hàng đợi phà. Tổng thời gian chờ và băng qua sông chắc cũng gần 30 phút. Boss và chú Hùng lên xe chạy mất hút. Mình và mọi người cứ theo strategy lập sẵn: sức ai tới đâu chạy tới đó, không cần ráng theo ai, quan trọng là về đích và phải trước 2 giờ chiều (vì về trễ quá sợ không còn đồ ăn). Chạy khoảng 7-8 miles là tới rest stop thứ 2. Sau này mới biết, boss và chú Hùng skip chỗ này để đi cho kịp giờ. Mình và cô Cúc chỉ nghỉ nhanh rồi đi liền. Rời rest stop thứ 2, nhóm đi 62 miles bắt đầu vào đoạn đường gian khổ nhất: chạy ngược gió. Đây cũng là đoạn 43-mile và 62-mile routes tách ra. Hôm nay gió Bắc thổi xuống mà đoạn này đa số là chạy hướng Nam-Bắc. Có những đoạn mình đạp chỉ 8-10 mph. Dường như lúc nào cũng vậy, bikers sợ nhất là gió ngược vì nó làm hao sức rất nhiều.
Tới rest stop thứ 3, nhìn đồng hồ, mình đã chạy được 35 miles. Tức là còn gần 30 miles nữa. Nhưng good news là đoạn đường còn lại, đa số là xuôi gió hoặc bị gió thổi ngang (không khủng khiếp bằng gió ngược). Mình dừng ở rest area này hơi lâu để bớt mỏi vì đoạn vừa rồi quá “chăm.” Rời rest area này, mình bắt đầu enjoy những đoạn đạp xuôi gió, đúng là không gì khỏe bằng. Có đoạn mình chạy 20 mph mà cảm thấy rất bình thường, không có gì là cố gắng. Cũng vì xuôi gió nên không gian gần như rất yên tĩnh, không có tiếng “ù ù” của gió. Mặc dù vậy, chân cũng bắt đầu mỏi nhiều sau hơn 40 miles. Rest area thứ 4 đặt ở mile thứ 45th. Mình vào ăn vài cái bánh cookies, mấy miếng chuối, cam để lấy sức cho 17 miles còn lại. Rest stop cuối cùng cách đích khoảng 8 miles. Cô Cúc định skip luôn để chạy về luôn vì tưởng chỉ còn 4-5 miles. Nhưng khi hỏi lại, nghe còn đến 8 miles, cô cũng vào nghỉ. Đến lúc này đã 1 giờ trưa. Mình với cô Cúc cũng khá nhẩn nha và nghĩ 8 miles cho 1 tiếng không phải là big deal. Đang định đi thì gia đình chú Phiệt cũng đến. Thế là mình và cô Cúc chờ để đi luôn cho vui. Không ngờ nhóm mình chuẩn bị rời rest stop này thì nó cũng bắt đầu dẹp. Có lẽ nhóm mình là một trong những nhóm cuối cùng.
Mặc dù chỉ dài 8 miles, nhưng chặng này cũng khá vất vả vì một phần bị gió ngược cộng với sức lực cũng gần cạn kiệt. Mình về tới nơi đúng 2 giờ, cũng là lúc ban nhạc phục vụ chơi bài cuối cùng. Mình phone cho boss hỏi chỗ đậu xe. Sau đó mình đi lấy đồ ăn. Trên xe có cả Cathy, con thứ 2 của boss. Vì phải đưa Cathy đi học vẽ nên mình và cô Cúc phải lấy đồ ăn rồi lên xe ăn, không có thời gian ngồi enjoy thức ăn và nhạc. Sau đó, còn phải pick up con trai út của boss vừa học xong ra. Cuối cùng mới chạy về Target, chỗ mình để xe.
Nói chung YMCA tổ chức tour này khá tốt. Các rest stop được tổ chức chuyên nghiệp, ngoài thức ăn ngọt, trái cây và nước trái cây có cả medical và bike repair service. Điều gây ấn tượng khá tốt cho các riders là hầu hết tại các intersection, YMCA đều sắp xếp cảnh sát, national guards, hoặc các volunteers đứng chặn xe đảm bảo an toàn cho riders cũng như giúp riders không bị lạc đường. Ngoài ra, còn có một đội motorcycles thường xuyên chạy ngược chạy xuôi để giúp các riders nếu cần thiết. Ngoài ra, còn có 2 xe cứu thương luôn túc trực. Cuối cùng là một nhóm những xe chạy sau cùng để chở những người bỏ cuộc. Có thể nói, đây là một trong những tour được tổ chức chuyên nghiệp nhất từ trước đến giờ mình tham gia.
Về mình, sau tour lần này, mình có thêm một chút tự tin trước khi vào tour chính MS 150 sẽ diễn ra vào cuối tháng 4 sắp tới. Mặc dù ban tổ chức ghi là 62 miles nhưng theo đồng hồ của mình thì đến 64.7 miles. Nếu mình đã hoàn thành được 64.7 miles, mình nghĩ nếu có nghỉ trưa khoảng 1 cho đến 1 tiếng rưỡi như ở MS 150, mình sẽ có thể finish 15 miles cuối vào buổi chiều. Đây là một số stats mình đạt được trong tour hôm nay:
- Distance: 64.7 miles
- Average speed: 13.6 mph
- Maximum speed: 32.2 mph
- Riding time: 4 hours 44 minutes
- Total time: ~6 hour 30 minutes
Cũng cần nói thêm một chi tiết thú vị, đó là xe đạp của mình vừa qua mốc 1000 miles đầu tiên. Chính xác hơn, chiếc xe này đã theo mình được 1037 miles.