Chuyện chàng cô đơn

Vừa rồi, tình cờ nghe được bài này trên chương trình Thúy Nga 86, bán kết cuộc thi tuyển chọn tài năng trẻ của trung tâm này. Mặc dù một số tiếng hát vẫn còn “non”, nhưng hơn phân nửa các thí sinh vào tới vòng này có giọng ca, theo tôi, không thua gì một số ca sĩ chuyên nghiệp. Mình đặc biệt thích giọng ca cũng như phong cách của Trịnh Lam (sau này đoạt giải Judge’s Choice) và Lưu Hương Giang (giọng ca đã được giám đốc trung tâm Thúy Nga cho điểm 18/20 ở vòng này). Ngoài ra, bài hát cũng như phong cách trình diễn của Mai Tiến Dũng có một nét gì đó khá hay làm mình chú ý.

Trước tiên, về ngoại hình, Tiến Dũng khá giống một Korean star. Khi MC Kỳ Duyên đặt câu hỏi về sự “trùng hợp” này, Dũng đã thú nhận, thật ra Dũng bị ảnh hưởng bởi các bạn Korean và Japanese nơi Dũng ở và học nhiều hơn các ngôi sao từ phim ảnh. Việc Dũng chọn nhạc phẩm “Chuyện chàng cô đơn” của nhạc sĩ Hoàng Bách, theo tôi, là khá hợp và có vẻ gì đó đúng với những gì khán giả mong chờ từ một ca sĩ có ngoại hình như vậy. Nhạc sĩ Nhật Ngân đã phê bình:

giọng ca của Dũng có phong cách lạ hơn các giọng ca khác và lối trình diễn rất thoải mái. Đó là lối trình diễn mới của sân khấu bây giờ.

Mặc dù cũng có nghe qua bài này do AC&M trình bày, nhưng tôi vẫn thích lối trình diễn cũng Dũng hơn. Không hẵn Dũng hát hay hơn, mà theo tôi, lối trình diễn đã giúp Dũng thể hiện trọn vẹn tính “dễ thương” của bài hát này. Mặc dù không thành công ở đêm chung kết, nhưng chắc chắn với gương mặt và phong cách rất “cute” này, Dũng sẽ rất thành công trong tương lai.

Chuyện chàng cô đơn
Hoàng Bách

Bao nhiêu ngày qua, tình yêu sao còn xa hỡi người
Cô đơn mình ta, chờ mong một ngày kia em đến
Khắp nhân gian tiếng ca chan hòa, dù nghe chuyện tôi rất buồn
Hứa đi em sẽ không hững hờ chuyện tình tôi

Chorus:
Chuyện một chàng cô đơn mãi, tìm cuộc tình xa xôi quá
Để biển sóng cuốn trôi đi tháng năm tuổi xanh.
Vì thật lòng anh chỉ có một chuyện tình chưa dám nói
Nào hãy hứa đi em sẽ ko hững hờ…

Em ơi lặng nghe, mùa xuân đang về đây rất gần
Xuân trong lòng ta dịu dàng con tim lên tiếng
Khắp nhân gian tiếng ca chan hòa, dù nghe chuyện tôi rất buồn
Hứa đi em sẽ không hững hờ chuyện tình tôi

Chorus:
Chuyện một chàng cô đơn mãi, tìm cuộc tình xa xôi quá
Để biển sóng cuốn trôi đi tháng năm tuổi xanh
Vì thật lòng anh chỉ có một chuyện tình chưa dám nói
Nào hãy hứa đi em sẽ không hững hờ

Này người yêu hỡi, khi cô đơn anh chỉ kêu tên người
Dù mai mưa nắng, dù mai phôi pha, lòng vẫn yêu…

Đây là video clip cắt ra từ đĩa ThuyNga86, có ai đã upload sẵn trên youtube:

Enjoy,

MS 150 - I did it! (Day 2) (final)

Day 1 jounal - read this first
Day 2 jounal, part 1
- and this second
Day 2 jounal, part 2 - and this third

and then, this…

Kinda late, we skipped a break point…
Mặc dù chỉ dừng ở lunch break hơn nửa tiếng, nhưng nhóm mình gần như là những người cuối cùng rời lunch break, khi các voluntees đang bắt đầu dọn dẹp. Từ đây đến Austin, ban tổ chức sắp xếp đến 3 BP’s. Cái gần nhất cách lunch break chỉ khoảng 4 miles rưỡi, thế nên nhóm quyết định skip BP này. Do đó, nhóm phải đạp khoảng 13 miles để đến BP kế tiếp. Đoạn đường này có một số con dốc mặc dù không cao, nhưng khá dài. Mình đi chung với chú Thanh trong đoạn này và maintain được khoảng 17 mph, nhờ thời tiết không quá nóng và không có gió ngược. Mặc dù là người nghỉ ở lunch break ít nhất (chỉ khoảng 10 phút) nhưng chú Hùng lại dẫn đầu khá xa trong chặng này. Mình và chú Thanh thắc mắc không biết đã có ai “chọc giận” captain của nhóm không? Đến BP #5, mọi người lấy một ít trái cây và refill nước uống. Chụp một vài pô hình làm kỷ niệm. Trời có vẻ hơi âm u, nên nhóm mình quyết định không nghỉ lâu ở BP này. Dù xuất phát khá chậm ở lunch break, nhưng nhờ skip một BP, nhóm mình cũng “thoát” được nhóm cuối cùng.

Kevin, a promissing young bicyclist!
Từ đây đến BP cuối cùng trước khi vào Austin chỉ khoảng 11 miles. Đi được khoảng 3 miles, Kevin (con chú Phiệt, chỉ mới 12 tuổi), đang đi chung nhóm với vợ boss, tách ra vượt lên đi với mình. Lúc đầu mình chạy trước, set tốc độ để Kevin đi theo, và núp gió vì có một số đoạn gió ngược khá vất vả. Nhưng về sau, qua đoạn gió ngược, mình để Kevin dẫn đầu vì như vậy Kevin sẽ làm chủ sức của mình hơn. Trước khi đến BP cuối cùng, Kevin và mình cũng qua mặt khá nhiều người. Và điều quan trọng là Kevin vẫn maintain được tốc độ khá cao và không hề tỏ ra đuối sức. Với tuổi của này, chẳng mấy chốc, Kevin sẽ có thể đạp với pace của chú Hùng nếu được tập luyện thường xuyên. Kevin và mình đến break point cuối cùng sớm nhất nhóm. Do chỉ còn cách Austin 10 miles, mọi người dừng ở đây khá lâu.

A minor incident
Mặc dù chỉ khoảng 10 miles, nhưng đoạn này khá nhiều dốc, và có những con dốc khá dài. Có thể không steep như ở Bastrop Park, nhưng độ dài của nó có thể làm nản lòng những riders gần đuối sức sau hơn 60 miles của ngày hôm nay và gần 100 miles của ngày hôm trước. Quả thực không sai, mặc dù có một đoạn xuống dốc để lấy trớn, nhưng mình cũng khá vất vả ở 1/3 cuối cùng trước khi lên tới đỉnh dốc. Như thường lệ, có khá nhiều người dắt bộ, nhất là những overweight riders. Có khoảng 5, 6 con dốc dài như thế. Nếu như cả MS 150 là một bài thi, thì đến đây hầu hết các riders đã đủ điểm đậu. Đoạn đường này như một câu hỏi mẹo hi vọng tìm ra những người đạt điểm tối đa. Từ BP cuối cùng đến finish line, ban tổ chức đã dành hẳn một lane riêng cho xe đạp. Tuy vậy, một chiếc xe hơi quẹo phải ẩu đã làm boss và mình hết hồn. Khi mình và boss đang đổ dốc, chiếc xe đó muốn cắt ngang qua lane dành riêng cho xe đạp để quẹo phải, nhưng do underestimate tốc độ của xe đạp (đang đổ dốc) nên nó đã tính không nhường mình. Mặc dù cuối cùng chiếc xe này cũng dừng lại, nhưng đầu xe đã chắn gần 1/3 lane của xe đạp. Lúc này boss chạy ngoài, mình chạy trong nhưng sau boss một chút. Mình thắng lại và né hết sức sang bên phải sát lề để lấy chỗ cho boss vượt qua và né đầu chiếc xe đó đang chắn gần 1/3 lane. It was close!

Welcome to Austin!
Còn cách Austin khoảng 1 mile, cả nhóm mình dừng lại chờ những người đi sau và sắp xếp đội hình về đích. Chú Hùng quyết định để gia đình chú Phiệt về chung, 4 người mặc uniform của Memorial Hermann team (gồm có chù Hùng, vợ chồng boss, và mình) về chung cùng với chú Thanh, vợ chồng chú Bích đạp cho Schlumberger về chung. Sắp xếp xong xuôi cả nhóm bắt đầu tiến vào sân vận động. Dù về khá trễ, nhưng số người ủng hộ cũng còn khá đông. Tiếng reo hò, cổ cũ của speakers và những người xung quanh đã để lại cho mình một cảm xúc chắc chẳng bao giờ quên được. Chỉ cách đây khoảng 3 tháng, mình khá bi quan và không tin rằng mình có thể hoàn thành được gần 180 miles này. Nay, mình đã làm được. Chắc có lẽ đây là lần đầu tiên tham gia MS 150 nên mình mới có những cảm xúc như vậy khi băng qua finish line trong tiếng reo hò. Chia sẻ với những người trong nhóm, dường như ai cũng có những cảm xúc như vậy ở lần đầu tiên tham gia MS 150. Cũng như đối với tất cả những người tham gia tour lần đầu, achievement này rất đáng tự hào. Băng qua finish line, mình biết rằng chắc chắn năm sau, và luôn cả những năm tiếp theo, mình sẽ cố gắng không vắng mặt. Bởi lẽ MS 150 đã được tổ chức quá tốt, không khí quá vui, sự ủng hộ quá nhiệt tình của những người dân ở những thành phố đoàn xe đạp đi qua cùng với những kỷ niệm khó quên, và không kém phần quan trọng, những riders thân thiệt và tuyệt vời mình may mắn có dịp làm quen trên suốt chặng đường 180 miles.

What a great ride! MS 150, see you next year.

MS 150 - I did it! (Day 2) (cont)

Day 1 jounal - read this first
Day 2 jounal, part 1
- and this second

and then, this…

The good, the bad, and the ugly

Thế rồi cũng đến cái đoạn đường “gian khổ” nhất của MS 150. Trước hết nói về “the good.” Đó là những con đường thật đẹp trong Bastrop State Park. Hai bên đường là cây cối um tùm, và những khúc cua khá đẹp. Đôi khi cây cối thưa thớt một chút để lộ ra cả một khung cảnh tuyệt đẹp nhìn ra những hồ nước lớn. Càng đi sâu vào park, cây cối hai bên bắt đầu um tùm hơn, gây cảm tưởng như đang đi vào một “deep dark unknown.” Kể đến “the good” không thể bỏ qua những đoạn thả dốc tốc độ cao. Độ dốc khá lớn, thậm chí có thể tạo cảm giác “lên ruột” giống như đi roller coaster. Một trong những đoạn thả dốc này, mình đạt được 30 mph. Khi đã mô tả như roller coaster, sẽ rất thiếu sót nếu như bỏ qua… “the bad.”

Ngay tiếp theo những đoạn thả dốc là đoạn lên dốc. Trước khi vào park, mình có hỏi thăm một số người đi trước về những con dốc này. Có khá nhiều ý kiến tương đối trái ngược. Một số người thì tuyên bố chắc nịch: nếu xe không có 3 dĩa, khó lòng qua nỗi các dốc ở Bastrop (và điều này hurts mình một chút vì xe mình chỉ có 2 dĩa). Tuy nhiên, một số người khác thì không nghĩ như vậy. Họ bảo cứ từ từ rồi cũng qua thôi, không khủng khiếp lắm đâu. Đi nhanh có thể khó, nhưng đạp từ từ thì cũng ok. Với những “thông tin” chọi nhau như thế, dường như càng làm cho những newbies như mình càng thích thú, muốn chứng kiến những “ông kẹ” này ở Bastrop. Và con dốc đầu tiên cũng hiện ra sau đoạn thả dốc. Nó dường như dựng đứng. Nó steep hơn tất cả những con dốc mình từng chứng kiến. Thấy nó từ xa, mình chỉ còn một cách là về líp nhỏ nhất và ráng đạp phụ thêm ở đoạn xuống dốc để lấy trớn. Ở chân dốc mình đạt gần 30 mph, nhờ vậy mình qua con dốc đầu tiên tương đối dễ dàng. Với gần 30 mph ở chân dốc, đạp phụ thêm một chút là đã có thể lên nửa con dốc. Rồi từ đó chuyển từ từ lên líp lớn nhất. Mình chỉ thật sự phải bỏ sức đạp ở khoảng mấy trăm feet cuối. Chú Hùng đang ở đỉnh dốc quay phim cảnh mọi người hì hục leo dốc. Có thể nói ở con dốc đầu tiên này, mình leo khá ấn tượng, nhờ có được vận tốc ban đầu khá lớn ở chân dốc. Mình gần như qua mặt tất cả những người đang leo dốc xung quanh. Thấy chú Hùng đang quay phim, mình càng thích thú hơn vì mình chắc chắn cảnh quay sẽ rất ấn tượng khi ai nấy đều đang hì hục leo từng feet thì mình “băng băng” tiến lên đỉnh dốc. Dừng lại ở đỉnh dốc để thở một chút, chú Hùng thông báo một “tin dữ,” rằng chú không quay được cảnh đó, vì ai đó đã chuyển qua night mode nên cảnh đó đã bị overexposed (sáng quá mức), và trong khi chú chỉnh lại thì mình đã lướt qua rồi. Trời ạ, không phải vậy chứ chú Hùng!

Tuy nhiên đó chỉ mới bắt đầu. Bastrop Park có gần chục con dốc như thế hoặc cao hơn. Nếu nói đến “the ugly,” không thể bỏ qua những con dốc “bất ngờ”. Đó là những đoạn dốc cao ngất ngưởng nhưng không hề được báo trước. Nếu như ở con dốc đầu tiên, khi thả dốc riders có thể nhìn thấy đoạn sắp tới là lên dốc nên có thể chuẩn bị tinh thần, cũng như cố đạp thêm một chút để lấy trớn thì ở những “con dốc bất ngờ” riders không hề có được những sự chuẩn bị đó. Nếu như “the good” là những đoạn đường quanh co, cây cối um tùm tạo cảm giác muốn khám phá, thì nay chính những yếu tố đó góp phần tạo nên “the ugly.” Chính vì nó quanh co, chính vì cây cối um tùm, mà riders không hề biết cái gì tiếp theo sau khúc cua trước mặt. Mặc dù mình đặt tên nó là “the ugly” nhưng dường như nó chính là yếu tố gây hấp dẫn của route này. Vừa qua khỏi khúc cua, một cái dốc sừng sững hiện ra trước mặt. Như một quán tính, mình nhấn pedals mạnh hơn, mong muốn có thêm một chút trớn. Nhưng nó ngày càng nặng dần, buộc mình phải chuyển về líp lớn nhất. Đến khi không thể push được nữa thì chuyển sang pull. Đây là một trong những kỹ thuật giúp phân sức đều hơn khi leo dốc cũng như đi đường xa. Khi pull và push, riders dùng hai nhóm muscles hoàn toàn khác nhau. Nếu như ở push, riders phát lực khi pedals đang ở đỉnh và bắt đầu đi xuống thì ở pull lực phát ra khi pedals đang ở bottom và bắt đầu đi lên. Nếu như không dùng clipless pedals, riders không thể pull vì giày và pedals không gắn chặt với nhau. Cũng như mọi người, mình hì hục leo từng feet lên tới đỉnh với tốc độ rùa bò dưới 5 mph. Mình thấy vài trường hợp do không thể đạp được nữa, xe dừng lại, và riders ngã xuống đám lá cây bên đường do quên unclip giày ra khỏi pedals. Ở mỗi con dốc cũng có vài người xuống dắt bộ. Bên cạnh những tiếng chim hót, tiếng gió, tiếng thở của riders là những tiếng động viên của những người khỏe hơn “Almost there, keep riding, buddy!” Gần đến break point #3, có một đoạn dốc thật cao, thật dài. Bên đường là những cây thông bị cháy đen. Cảnh tượng này thật chẳng thơ mộng tí nào. Nó như một câu hỏi khó đánh giá mức độ tập luyện của các riders trước khi vào MS150. Có khá nhiều xuống dắt bộ. Mình quyết tâm không dắt bộ. Tuy nhiên cũng không thể một mạch leo tới đỉnh được. Được hơn nửa dốc, mình dừng lại nghỉ khoảng vài phút rồi mới hoàn thành đoạn còn lại.

Lần lượt qua những con dốc cao chưa từng thấy, mình và nhóm cũng đến BP #3. Những người lần đầu tiên đi route này như boss, chú Thanh và mình rất hào hứng và không hề hối tiếc khi chọn route này. Đến đây boss kết luận 75% fun-factor của chuyến đi là ở ngày thứ 2 nếu như chọn Challenge Route. Trước khi rời break point, chú Hùng nói là sẽ đi trước vài phút và dừng ở chân một con dốc tiếp theo để quay cảnh mọi người đổ dốc. Nghe một số anh đi motorbikes nói chỉ còn 1 hay 2 good hills nữa thôi. Một số người hỏi lại “good or bad hills?”

Rời BP #3, có một đoạn thả dốc khá dài, và quanh co. Như thường lệ, tiếp ngay sau là đoạn lên dốc. Với những con dốc kiểu này, dường như mục tiêu duy nhất là lên được tới đỉnh mà không đắt bộ, tốc dộ không còn là điều quan trọng. Sự cổ vũ của những người xung quanh đã giúp các riders có thêm tinh thần để vượt qua con dốc cuối cùng trước khi ra khỏi Bastrop State Park để hòa vào Highway 71, tiến tới lunch break. Cô Nguyệt, Tiffany và Kevin đã tới đó trước khoảng nửa tiếng.

Kinda late, we skipped a break point…
(to be continued…)

Xem tiếp:

  1. About

    This is another blog of a part-time CS student, part-time programer, but a full-time player who live in Houston, TX. Keep reading, you can find what this guy observed, thought, and experienced over the time in this beautiful life. Wanna know more about him? Click here.
  2. Recent Posts

  3. my Photos @flickr

    www.flickr.com
    This is a Flickr badge showing public photos from CyrusD. Make your own badge here.
  4. Categories

  5. Archives

  6. Blogroll

  7. Recent Comments

    • Một Trăm Độ: blog của bạn có nhiều bài viết về tech rất hay :) mời bạn tham gia vào cộng đồng blogger Việt Nam mottramdo.com để cùng nhiều blogger khắp nơi thảo luận về những mối quan tâm chung nhé!
    • taxuanthaian: cam on ban nhieu lam nhe, minh thich nhacso.net lem nhung moi toi no kong cho minh download ve, cam on ban nhieu nhe mi mot cai ne!!!!!!!!!
    • Tmhung: Ko biết còn nhớ ai đây ko ta ^^ . bài viết rất hay đó
    • hoang khoi viet: thanks, minh da~ dang ha`ng tren ebay dc goi` hihi “First time for everything,”
    • Cyrus Dang: Mình mở account ở US nên không có trở ngại gì trong việc nhận tiền từ buyers. Theo mình biết, các accounts mở ở VN chỉ có thể Send money thôi, chứ chưa thể nhận payment được. Bạn theo link này để biết thêm chi tiết. Tính đến thời điểm post comment này, Vietnam vẫn còn nằm trong nhóm “Send Money to Anyone...
  8. Spam Blocked