MS 150 - I did it! (Day 2)

Day 1 journal - Read this first.

Boss đã nhận xét, 75% fun-factor của tour năm nay nằm ở ngày thứ hai. Mình cũng công nhận như vậy. Từ camp site ở La Grange, có hai lộ trình cùng đi đến lunch break: Bechtel Challenge Route và Pfizer Lunch Express Route. Đa số các thành viên trong nhóm mình đều chọn Challange Route bởi gần 2 tháng trời trước MS, cả nhóm quyết tâm tập leo đồi ở Chappell Hill, đi Bluebonnet tour là chỉ để chuẩn bị cho ngày này thôi. Route này được thiết kế đi ngang qua Bastrop State Park, nổi tiếng bởi những bike trail ngoằn ngoèo cùng với dốc dựng đứng và bất ngờ. Tuy chỉ dài khoảng 75 miles, nhưng để hoàn tất nó, thật không dễ dàng chút nào.

Going back a little bit
Dù cả ngày thứ 7 đạp gần 100 dặm, thân thể đã thấm mệt nhưng tối đó mình lại không ngủ ngon lắm. Một phần vì không quen chỗ, một phần vì gió hơi lạnh, và phần lớn nhất chắc là tiếng ngáy của mấy người bên cạnh. Mặc dù có thủ sẵn ear plugs nhưng dường như nó không hiệu quả lắm. Tối đó, mình chẳng ngủ được một giấc dài, cứ lim dim một chút thì một cái gì đó lại làm tỉnh giấc. Cứ như vậy từ 9 giờ tối đêm trước đến 4 giờ rưỡi sáng hôm sau. Dù mình để alarm 5 giờ nhưng mới 4 rưỡi hơn phân nửa lều đã thức dậy dọn đồ đạc. Một chú còn set tiếng gà gáy làm chuông báo thức từ cell phone nữa chứ, thật buồn cười! Thế là mình cũng dậy luôn vì chẳng thể nào ngủ thêm được.

Dọn dẹp đồ đạc xong, mình ra kiếm một chút gì cho breakfast. Nhất định phải ăn uống đàng hoàng, không thể qua loa như mấy buổi đi làm được, vì ăn xong là đạp mười mấy dặm mà. Cũng may team Memorial Hermann tổ chức breakfast khá chu đáo. Ngồi tán gẫu một chút, cả nhóm bắt đầu chuẩn bị xe đạp, kiểm tra lại pressure bánh xe, và đem hành lý ra truck của team.

Starting line
Khoảng 7 giờ, mọi người bắt đầu ra sắp hàng chuẩn bị xuất phát. Tuy nhiên, vì số lượng người quá đông nên dù ban tổ chức đã bắt đầu cho đi một số, hàng dài đằng trước mình cũng chưa thấy có nhúc nhích gì đáng kể. Cứ thế đến gần 8 giờ nhóm mới ra khỏi camp site. Chú Phiệt trong lòng rất muốn đi Challenge Route, nhưng hình như chưa “dám” bàn với gia đình, nên chờ đến lúc sắp hàng trước khi xuất phát, chú mới nói với cô Nguyệt, Tiffany và Kevin. Chú “dặn dò” ba mẹ con phải đi chung với nhau, và đừng lo lắng nhiều, có gì ride marshals và volunteers sẽ giúp và hẹn gặp lại ở lunch break. Cô Nguyệt khá bất ngờ, nhưng dường như đã không còn giờ cho discussion nữa nên… “đành phải vậy!” Vừa ra khỏi camp site, nhóm đi Lunch Express Route sẽ phải rẽ phải ra highway 71, còn nhóm đi Challenge Route rẽ trái vào đường 77.

Cuộc vui chỉ mới bắt đầu
13.5 miles đầu, ban tổ chức warm up riders bằng các hills thoai thoải nhưng khá liên tiếp. Khoảng 10 miles đã có vài người “đổi ý” và dừng lại đón xe SAG vans. Đoạn này chú Thanh đạp khá nhanh, boss quyết định đuổi theo. Mình quyết định không “ham hố” những cuộc đua tốc độ này và cố gắng giữ đúng pace để dành sức cho những hills thật sự. Chú Hùng cũng lấy làm lạ vì sao boss và chú Thanh lại phí sức như vậy, trong khi còn đến hơn 20 miles và quan trọng nhất là vẫn chưa vào park, nơi đánh giá khả năng cũng như sự tập luyện của các riders. Nếu như vào park là bài final exam, thì những hills ở đoạn đường đầu này chỉ là những bài quiz nho nhỏ nhằm review lại “kiến thức” của học sinh mà thôi. Đoạn này mình đi chung với chú Phiệt. Chú Hùng đã đi đoạn đường này mấy lần nên chú khá rành và phân sức rất hợp lý. Nhìn những cuộc đua tốc độ, chú chỉ lắc đầu bảo “Chưa gì hết mà…!?

Đến break point (BP) đầu tiên, gặp boss chú Hùng hỏi liền, sao lại phí sức như thế. Oh, thì ra boss tưởng đây chính là những hills “dựng đứng” mà những bậc “tiền bối” thích đem ra hù dọa đám “hậu bối” về Bastrop bike trail. Khi nghe chú Hùng giải thích, boss mới thở dài “vậy mà tưởng…!” Dừng ở BP này khá lâu để chụp hình, tán gẫu và bàn về đoạn thả dốc nổi tiếng trước khi vào park. Nghe nói ở đoạn này, nếu không thắng, có thể chạy đến 40 mph. Chú Hùng dặn mọi người đừng ngại thắng bớt lại nếu cảm thấy uncomfortable với speed. Mình cũng biết chứ, lần trước mình chỉ đám đổ dốc cầu treo ở Baytown trên dưới 30 mph thôi.

Bastrop State Park - Are we there yet?
Từ BP đầu tiên, đạp khoảng 8 miles là tới đoạn đổ đốc nổi tiếng đó. Đoạn này mình đạp khá nhanh (hay là những người trong nhóm đang dưỡng sức?) nên mình đi trước khoảng vài phút. Đúng như chú Hùng nói, vừa quẹo trái qua khỏi stop sign, mình thấy một lên dốc khá ngắn và không cao lắm, nhưng lại thấy vài người đang đứng trên đỉnh dốc. Lạ nhỉ, mình thường thấy tập trung ở chân dốc để nghỉ lấy sức leo lên dốc chứ ai lại nghỉ ở đỉnh dốc bao giờ. Cái gì cũng có lý của nó! Vừa qua khỏi đỉnh dốc mình hoàn toàn bất ngờ. Mặc dù đã có chuẩn bị tinh thần cũng như đã có vài lần đổ dốc tốc độ, nhưng chắc chắn chưa có cái nào như cái này. Chỉ vài chục giây là mình đã đạt tới 30 mph. Mình cảm thấy vẫn còn control được xe. Mình cố gắng giữ khoảng cách với người chạy trước cũng như không chạy giữa đường vì mình biết thế nào cũng có người liều hơn mình muốn qua mặt. Tốc độ lên đến 33.7 mph, mình bắt đầu rà thắng bớt để không gần người đi trước quá và giữ tốc độ này đến hết đoạn thả dốc. Một chú thả dốc tốc độ khá cao đang tiến tới mình từ bên trái và qua mặt mình. Tốc độ chú ấy chắc chắn không dưới 36 mph theo như cách chú ấy qua mình. Tuy nhiên, lady chạy đằng trước hình như đang quá say mê với tốc độ mà quên đi những người xung quanh. She không giữ được xe đi thẳng. Lúc thì she chạy sát lề, lúc thì gần giữa đường, thế là vừa vượt qua mình, chú ấy phải thắng bớt vì không dám qua một người cứ chạy hình zig-zag như vậy. Có vẻ hơi tiếc nuối, chú ấy quay sang “phân trần” với mình rắng chú ấy có thể chạy nhanh hơn nữa nếu như có thể qua mặt lady đó. Thật là một cảm giác không thể nào quên khi đạt tốc độ 33.7 mph bằng xe đạp.

Good hill (or bad hill, you name it!)
Các bảng chỉ đường hướng dẫn riders vào Bastrop State Park. Trước khi vào park, ban tổ chức còn cẩn thận sắp xếp thêm một đường gọi là “bypass park” cho những ai đổi ý vào phút chót. Đến đây cũng có thể đoán được đường đi qua park hứa hẹn những gì? Vừa chạy qua cổng, rẽ trái, rider được một dịp thử sức với con dốc đầu tiên: ngắn nhưng bất ngờ và dựng đứng. Và đây cũng chính là tính chất của các con dốc trong park này. Vừa thấy nó, như một phản xạ có điều kiện, mình trả nhanh về gear đầu tiên và đứng lên đạp để nhanh chóng qua nó. Với độ dốc này, mình nghĩ sẽ khó hơn rất nhiều nếu đạp từ từ qua nó. Một vài người xuống xe dắt bộ ngay ở con dốc đầu tiên này. Tuy nhiên hill này rất ngắn, vừa qua nó là có một khoảng khá rộng nhìn ra hồ nước lớn để nghỉ ngơi. Có thể nói, hill này mang nhiều tính bất ngờ hơn là khó, vì vừa mới rẽ trái là đối mặt với nó. Vài người không sang số kịp bị dừng ở giữa dốc nên phải dắt bộ. Qua một số đoạn ngoằn ngoèo xuyên qua rừng cây, dưới nhiệt độ dễ chịu, mặc dù hơi ẩm ướt như một số rừng nhiệt đới, mình tới BP thứ 3. Kiếm một cái gì đó nạp năng lượng để chuẩn bị cho đoạn đường gian nan nhất của MS 150, và cũng có thể nói gian nan nhất từ trước đến giờ. Mọi người cũng đến, không ai bảo ai, công việc đầu tiên là hỏi thăm maximum speed. Chú Thanh lấy giải nhất vì locked at 37.8 mph. Oh my gosh! Với record đó, mình tự hỏi: Was I chicken?

The good, the bad, and the ugly
(to be continued…)

Xem tiếp:

MS 150 - I did it! (Day 1)

Đã hai ngày trôi qua kể từ ngày tour xe đạp MS 150 năm nay kết thúc, nhưng dường như dư âm của nó vẫn chưa dứt hẵn. Tuy phải trở lại ngay với những công việc hằng ngày, nhưng mình cảm thấy vẫn chưa thật ready. Có lẽ tour lần này vui quá, nhiều điều bất ngờ quá nên đã gây ra cảm giác như vậy. Ngay khi từ Austin trở về, mình đã muốn viết một cái gì ngay để sau này nhớ lại những giây phút thật tuyệt vời vừa qua. Nhưng rồi cả ngày thứ hai ngủ li bì, sau đó phải xem lại bài cho exam ngày thứ ba, dự định đó đã bị gác lại cho đến mãi hôm nay…

Starting…
MS 150 không đơn giản là một tour xe đạp dài ngày. Nó gần như một sự thử thách, nhất là đối với những newbies như mình. Trước giờ, tour dài nhất mình tham gia chỉ khoảng 63 miles. Trong khi đó MS 150 đòi hỏi riders phải vượt qua ít nhất 85 miles trong ngày đầu tiên. Vì sao là “ít nhất”? Vì MS 150 tổ chức hai điểm xuất phát. Với 13,000 người tham gia, sẽ rất khó cho ban tổ chức nếu tất cả đều tập trung một nơi để xuất phát. Riders có thể khởi hành từ Houston hoặc Katy (một thành phố nhỏ cách Houston chừng 15 miles). Do đó, nhưng ai start từ Rhodes Stadium (Katy) sẽ phải đạp 85 miles để đến La Grange (nơi cắm trại qua đêm), trong khi nếu start từ Houston, lộ trình sẽ xấp xỉ 104 miles. Group mình chia thành hai groups nhỏ, một start từ Houston và một start từ Katy. Tuy điểm xuất phát chính thức là Tully Stadium (Houston) nhưng mình, boss, chú Hùng và chú Thanh start từ nhà boss. Lấy kinh nghiệm những năm trước, boss đề nghị không nên start từ nơi xuất phát chính thức vì ở đó rất đông (khoảng 7-8 ngàn người hoặc hơn). Từ nhà boss, đi khoảng 1 mile là có thể nhập vào đoàn. Tính ra lợi được khoảng 4 miles so với start từ Tully. Đúng như dự báo trên weather.com, hướng gió thổi từ ESE đã giúp riders rất nhiều. Tốc độ trung bình lúc đó khoảng 18 mph. Nhưng vì lượng người tham gia quá đông, và vẫn còn trong thành phố nên nhiều đoạn phải chạy rất chậm, nhất là lúc qua các giao lộ, mặc dù đã có đủ cảnh sát ngăn đường.

Nhóm mình skip break point (BP) đầu tiên, nghỉ nhanh ở BP #2 và gặp nhóm start ở Katy tại BP #3. Từ đây đến lunch break chỉ khoảng 15 miles. Một trong những điểm làm mình nhớ mãi là sự chào đón của người dân trên đường đoàn xe đạp đi qua. Họ chờ từ sáng sớm, chờ đoàn xe đạp đi qua để chào mừng và cổ vũ. “Thank you for your ride! Great job,” mình nghe được rất nhiều câu như vậy. Trước chuyến đi, mình thật sự không tưởng tượng được sự thân thiện như vậy đến từ những người chưa hề quen nhau. Một số người trong đó, hoặc chính họ hoặc có người thân, là những bệnh nhân MS.

Đó chỉ mới là sự bắt đầu
Theo như warning của ban tổ chức, đường đi buổi chiều từ lunch break đến camp site “chua” hơn buổi sáng rất nhiều do nhiều đồi, dốc hơn và có nhiều đoạn gần như đi ngược gió (đúng hơn là đi ngang hướng gió). Nhóm mình nghỉ ở lunch break khá lâu (đến gần 1.5 hrs). Vừa ra khỏi lunch break thì cô Cúc phát hiện flat tire. Thế là mình, boss và chú Hùng dừng lại để sửa. Nói chung tất cả đã khá quen với công việc này. Chỉ khoảng 15 phút là mọi người có thể “back to the road.” Nhóm quyết định skip BP #4 để bù lại giờ nghỉ trưa quá lâu. Khá lâu sau khi mình đến BP #5, boss và chú Hùng mới đến. Với pace của chú Hùng, chắc chắn có chuyện gì đó xảy ra mới làm chú đến trễ như vậy. Mình đoán không sai, chú Hùng phải dừng lại sửa lại clip và giày cho boss cũng như giúp một người quen khác vì anh này bị cramped. Vì chưa qua một thời gian break-in, đôi giày mới đã gây một chút khó khăn cho boss. Nghe nói, nó đã không được điều chỉnh đúng với chân của boss.

Sự thử thách và niềm vui nho nhỏ
Có thể nói đoạn đường 12.9 miles từ BP #5 đến BP #6 là đoạn đường gay go nhất trong ngày đầu tiên. Khá nhiều đồi và dốc cao, cộng với gió thổi ngang đã khiến một số người bỏ cuộc. Cảnh thường thấy nhất trong đoạn này là bà con tập trung khá đông ở chân dốc đứng nghỉ lấy sức để đạp lên. Lên giữa dốc thì thấy vài người đuối sức xuống dắt bộ hoặc chờ xe SAG đến rước. Có thể nói đội xe SAG (Support And Gear) khá vất vả trong đoạn này, thậm chí mình còn thấy một vài xe để bảng “full,” một điều mình chưa bao giờ thấy trước đây. Gió, dốc, đường xấu và nắng cũng làm mình mất sức khá nhiều trong đoạn này. Cũng trên quãng đường này, mình đã gặp 2 em nhỏ rất dễ thương. Trên đoạn đường dài băng qua cánh đồng trống, mình nghe được tiếng hét lớn với theo từ hai bé đang ngồi trên chiếc tricycle trước sân nhà, khi đoàn xe đạp đi qua, “You can do it. I trust you!

Khi đến BP #6, mình cảm thấy đói khủng khiếp, mặc dù trên đường đã ăn tạm một enery bar dự phòng. Nhờ một gói bánh cookie, mấy miếng fruit và nước, mình dần dần lấy lại sức. Cả nhóm dừng lại khá lâu ở BP này do ai cũng thấm mệt. Tại đây mình có dịp gặp một ông có số áo 5 (tương đương với rank #5 trong danh sách 300 Club - 300 người quyên được nhiều tiền nhất). Boss hỏi năm ngoái ổng đã quyên được bao nhiêu. Rất tự hào, ổng khoe: $36,000. Oh my gosh! Một con số làm những người đứng xung quanh phải suýt xoa. Tại đây, chú Hùng cũng làm quen, nói chuyện với một tay trẻ đi unicycle. Thậm khâm phục, mình không hiểu làm sao tay này có thể đạp chiếc xe một bánh này đi gần 100 miles vì unicycle chỉ có một gear duy nhất. Thật tiếc vì không có dịp chứng kiến tay này leo dốc.

Ngôi sao mới của làng xe đạp
Do nghỉ ở BP #6 khá lâu nên mình cũng lấy lại sức. Nhờ vậy, đoạn đường đến BP #7 không gây một chút khó khăn gì. Cũng một phần nhờ đoạn đường này khá tốt, gió thuận nên khi đến BP #7, mình nâng average speed lên được 15.9 mph. Cô Cúc skip luôn BP này để đi luôn về chỗ cắm trại (cách BP #7 11 miles. Chú Thanh và mình đến và rời BP #7 sớm nhất. Trên đoạn đường đến camp site, mình, chú Thanh và một số tay chạy cho team EMS rất ấn tượng một “tay đua” trẻ. Chú bé này chắc chỉ khoảng 12 tuổi, người ốm nhưng đạp rất khỏe. Chú Thanh có nói hồi sáng thấy nó đi chung với một người, chắc là ông già nó. Nhưng bây giờ không thấy ông đó đâu, mình nói đùa với chú Thanh “Maybe he smoked his dad!” Cách camp site 6 miles, những “ác mộng” của dân đi xe đạp lại hiện ra: gió ngược, dốc và đường xấu. Thế nhưng chú bé này vẫn thể hiện mình không thể bị coi thường. Mình chạy theo hai riders của team EMS có thể qua chú bé khá dễ dàng, nhưng khi bắt đầu giảm tốc độ một chút để nghỉ lấy sức thì “vị anh hùng tuổi thiếu niên” này lại qua mặt trở lại. Cứ như thế khoảng 3, 4 lần. Hai riders của EMS tắc lưỡi nói với mình “He is tough!” Nếu nói theo ngôn ngữ của Kim Dung lão gia thì có thể gọi chú em này “tuổi trẻ tài cao, võ công cái thế.”

Finish line (of day 1)
Đến camp site, điều làm mình (và chắc tất cả rider khác) nhớ mãi là sự cổ vũ của đám đông. Trên đường dành riêng cho riders, vừa qua finish line, mình nghe được tiếng của speaker: “… and a rider from Memorial Hermann…” theo sau là tiếng cổ vũ của rất đông những người xung quanh. Giây phút đó, mình nghĩ, chắc không ai có thể quên được. Thế là mình đã hoàn thành ngày đầu tiên: 98 miles.

Qua khỏi khu vực finish line, mình bắt đầu tìm tent của team. Đang loay hoay tìm bản đồ, mình thấy cô Cúc, hình như cũng tới trước mình một chút. Công việc đầu tiên là làm thủ tục check-in, nhận quà lưu niệm từ team, sau đó là pick up hành lý và chuẩn bị chỗ nghỉ.

Xem tiếp:

Good Friday

Cash In With Canon - Fall 2006Hôm nay là ngày thứ sáu tốt lành. Mặc dù hãng đóng cửa nhưng mình cũng đi làm. Vì nghỉ ở nhà cũng chẳng làm gì, và quan trọng hơn nghỉ sẽ không có $ (do vẫn đang làm part-time nên chỉ được trả lương theo giờ). Nhưng xém chút nữa hôm nay mình đi làm không công rồi!

Đây là buổi thứ 2 đi làm mình chọn đường Alief Clodine thay vì Bellaire. Còn đường này tuy có hơi vắng hơn Bellaire nhưng có một số bất tiện nên trước kia mình không đi. Nó chỉ có 2 lanes nên nhiều khi đến các ngã tư, nếu có quá nhiều xe chờ quẹo trái, lane đi thẳng sẽ bị ảnh hưởng. Trong những trường hợp như vậy, mình phải sang lane trong. Tuy nhiên, xe bus thường đi lane trong và hay dừng đế đón/trả khách, nên lâu lâu gặp xe bus lại phải chuyển sang lane ngoài. Đó là lý do chính mình vẫn chọn Bellaire thay cho Alief Clodine. Tuy nhiên, thứ 4 tuần này đi thử Alief Clodine, thấy cũng không đến nỗi nào và quan trọng hơn là sớm hơn khoảng 4 phút so với Bellaire.

Vừa chạy qua intersection với Dairy Ashford, tới một đoạn đường khá vắng, mình tăng lên 50 mph, trong khi speed limit của đoạn đường này chỉ 35 mph (wow, over 15 mph!). Thật ra, mình vẫn “thường” over 5-10 mph nếu đường vắng. Nhưng nguyên tắc của mình là đối với những quãng đường vắng, nếu “phải” speeding, mình sẽ không bao giờ chạy đầu. Mình áp dụng nguyên tắc này khá triệt để. Hôm nay cũng vậy, mình chạy theo 1 em Corolla. Nói vậy, có nghĩa là em Corolla này cũng speeding! Đang bon bon thì em Corolla thắng chúi mũi. Mình cũng giữ khoảng cách cần thiết nên tuy hơi thắng gấp nhưng chưa đến nỗi lết bánh. Dù vậy, lunch box của mình cũng lật úp sau cú đó.

Em Corolla chạy chậm lại và mở signal sang lane trong. Ngay lúc đó, mình nghĩ lane đang chạy có chuyện gì. Nhưng không phải. Lúc em Corolla vừa sang lane trong được nửa xe thì mình thấy 1 anh cop đứng ngay giữa đường đang ra hiệu cho em Corolla tấp vào trong. Ha, thế thì hiểu rồi! Em Corolla vừa tấp vào, mình chạy qua anh cop, ảnh nhìn mình cười cười, trong khi mình thì… hú hồn! Chắc ảnh nghĩ hôm này thằng này hên, vì có em Corolla thế mạng. Over 15 mph, cái ticket này chắc sẽ không rẻ.

Tự nhiên mình chợt nghĩ: good friday không hẳn là good với mọi người! Nó works đối với mình, nhưng có vẻ không work đối với em Corolla. Tuy nhiên, qua chuyện này, mình càng khẳng định thêm tính đúng đắn của nguyên tắc “speeding” của mình, đó là nếu cần speeding, bắt buộc phải chạy theo 1 anh nào đó. Vì nếu có một “anh hùng núp” nào đang dùng radar gun “săn mồi” thì những chú chạy sau sẽ ít nguy cơ dính ticket nhất. Tuy nhiên, đôi khi gặp những chú chạy đầu quá lề mề cũng kẹt. Trong những trường hợp như vậy, “cố gắng” đừng speeding cho tới khi tìm được một em chịu speeding dẫn đầu!

  1. About

    This is another blog of a part-time CS student, part-time programer, but a full-time player who live in Houston, TX. Keep reading, you can find what this guy observed, thought, and experienced over the time in this beautiful life. Wanna know more about him? Click here.
  2. Recent Posts

  3. my Photos @flickr

    www.flickr.com
    This is a Flickr badge showing public photos from CyrusD. Make your own badge here.
  4. Categories

  5. Archives

  6. Blogroll

  7. Recent Comments

    • Một Trăm Độ: blog của bạn có nhiều bài viết về tech rất hay :) mời bạn tham gia vào cộng đồng blogger Việt Nam mottramdo.com để cùng nhiều blogger khắp nơi thảo luận về những mối quan tâm chung nhé!
    • taxuanthaian: cam on ban nhieu lam nhe, minh thich nhacso.net lem nhung moi toi no kong cho minh download ve, cam on ban nhieu nhe mi mot cai ne!!!!!!!!!
    • Tmhung: Ko biết còn nhớ ai đây ko ta ^^ . bài viết rất hay đó
    • hoang khoi viet: thanks, minh da~ dang ha`ng tren ebay dc goi` hihi “First time for everything,”
    • Cyrus Dang: Mình mở account ở US nên không có trở ngại gì trong việc nhận tiền từ buyers. Theo mình biết, các accounts mở ở VN chỉ có thể Send money thôi, chứ chưa thể nhận payment được. Bạn theo link này để biết thêm chi tiết. Tính đến thời điểm post comment này, Vietnam vẫn còn nằm trong nhóm “Send Money to Anyone...
  8. Spam Blocked