Cái tin Microsoft bị kiện chắc không làm bất ngờ dân làm IT lắm. Vì khi nghe những tin đại loại như vậy, người ta sẽ bảo: chắc một thằng ăn mày nào đó lại đang muốn xin vài bạc lẻ của ông phú hộ đấy mà! Nhưng vụ kiện lần này lại có một tính chất gì đó gây khá nhiều chú ý, nhất là những người hay quan tâm đến các vụ tranh chấp bản quyền sở hữu trí tuệ.
Đã từ lâu, người ta vẫn ca ngợi MP3 như một phát minh vĩ đại vì nó đã ít nhiều thay đổi nền công nghiệp ghi âm. Nó ngày càng phổ biến đến nỗi người ta lầm tưởng đó là phát kiến “của dân, do dân, và vì dân.” Tuy nhiên, thực tế không đơn giản như vậy. Nhìn vào lợi nhuận của hàng trăm công ty dựa trên phát minh này, một vài “con cáo” tỏ ra thèm thuồng và muốn được “hưởng” một vài trái của “chùm nho” đó. Theo tôi, nếu theo dõi từng bước đi cùng những “mưu đồ” của Alcatel, có thể thấy đây là một trong số những “con cáo” đó.
Đương nhiên kết quả vụ “lùm xùm” này phải chờ phán quyết từ tòa án (thậm chí phải chờ thêm nữa nếu một trong hai bên không chấp nhận phán quyết của tòa sơ thẩm và kháng án). Nhưng những hệ lụy từ đó, nếu Microsoft thua kiện, sẽ không đơn giản. Điểm sơ qua một số chi tiết đáng chú ý của vụ kiện:
- Năm 1994, Fraunhofer Institute nghĩ ra MP3 với sự giúp đỡ của Bell Labs. Sau đó Fraunhofer phát hành bản MP3 encoder l3enc đầu tiên.
- Với một giá được cho là khá “bèo”, Microsoft đã trả $16 triệu cho Fraunhofer để được quyền sử dụng MP3 compression codec trong Windows Media Player.
- Sau đó, khoảng năm 1995, ngay khi AT&T tái cấu trúc Bell Labs vào Lucent Technologies, “con cáo” Alcatel chụp ngay Lucent. Điều này có nghĩa Alcatel sẽ sở hữu không những Bell Labs cùng các phát minh mà còn tính luôn cả những gì Bell Labs đồng sáng chế với các hãng khác trong quá khứ. Đến đây, chắc ai cũng hiểu, Alcatel đang nhắm tới cái gì. Vâng, đó là định dạng nén MP3, trong khi ai cũng biết chủ yếu do Fraunhofer Institute phát triển.
Và đây là nguyên nhân của vụ kiện: Alcatel muốn hưởng số tiền bản quyền mà Microsoft đã trả cho Fraunhofer. Bồi thẩm đoàn của tòa sơ thẩm đã yêu cầu Microsoft chi $1.52 tỉ cho Alcatel-Lucent bồi thường cho những “damage” từ cái-gọi-là “xâm phạm bản quyền” này (patent infringement). Bước đi đầu tiên của Microsoft là xin giảm giá. Nếu không thành công, Microsoft sẽ tính đến bước tiếp theo là kháng án. Một điều có thể đem lại cho Microsoft một ít hi vọng là các các phán quyết trong các vụ tranh chấp về bản quyền thường hay bị lật ngược vào phút chót. Tuy nhiên, đi kèm với good news luôn luôn là một (hoặc nhiều) bad news: quan tòa xử lý vụ kiện này có khá nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực tranh chấp bằng sáng chế, và có nhiều khả năng ông sẽ phê chuẩn đề nghị của bồi thẩm đoàn. Tuy nhiên ông này đang nghỉ vacation, do đó, lời “năn nỉ giảm giá” của Microsoft ít nhất phải chờ đến sau khi ông này trở về.
Không phải chỉ vì số tiền bồi thường lên đến hàng “b” (billion) mà vụ này làm xôn xao dân IT. Thực ra, người ta quan tâm và bắt đầu lo lắng cho những bước kế tiếp của Alcatel. Nếu Microsoft thua kiện, phán quyết sẽ trở thành tiền lệ, một luật bất thành văn của ngành Tư pháp Hoa Kỳ. Không riêng gì một người có chút hiểu biết về IT, một “tên ngoại đạo” cũng sẽ hỏi: thế Apple, Creative có phải là những nước cờ tiếp theo của Alcatel hay không khi các máy MP3 players của những hãng này đang dùng giấy phép của Fraunhofer? Thế RIAA (Recording Industry Association of America) và những công ty thành viên đang bán nhạc online đang dùng định dạng MP3 có phải “xếp hàng nối đuôi” Microsoft hay không?
Bước đầu tiên của Alcatel có thể coi là tạm ổn. Khá tự tin, phát ngôn viên của Alcatel-Lucent đã tuyên bố:
We’ve made strong arguments supporting our view, and we are pleased with the court’s decision.
Và đây là kết quả sau phán quyết đầu tiên của bồi thẩm đoàn: tại Nasdaq Stock Market, cổ phiếu của gã khổng lồ Microsoft mất 3 cents (đóng ở $29.32); trong khi tại New York Stock Exchange, cổ phiếu của Alcatel-Lucent tăng thêm được 10 cents (đóng ở $13.17).
Đọc thêm:
Microsoft hit with $1.5 billion patent verdict
FAQ: Behind Microsoft’s MP3 patent jam
—————
Bên lề:
Tình cờ, ghé ngang qua Tuổi trẻ xem tin tức VN, thấy cũng có tin này. Đọc xong thấy buồn cho Tuổi trẻ quá. Trong khi hầu hết các hãng tin đều đưa tin về phán quyết của bồi thẩm đoàn (jury) thì tờ báo uy tín này lại dám “cầm đèn chạy trước ôtô,” ung dung phán rằng:
Microsoft đã một lần nữa ghi tên mình vào danh sách những kỉ lục kiện cáo trong giới công nghệ thông tin sau khi bị tòa án San Diego tuyên phạt 1.52 tỉ USD vì vi phạm 2 bằng phát minh liên quan đến công nghệ MP3 của Alcatel-Lucent.
Trên thực tế, chỉ khi quan tòa phê chuẩn phán quyết của bồi thẩm đoàn, đây mới chính thức được xem là phán quyết cuối cùng của tòa.
Người đọc báo luôn cần những thông tin chính xác, vậy mà một tờ báo uy tín như thế lại vấp phải những sai lầm cơ bản trong dịch thuật. Đáng buồn! Vậy nên chăng, sau mỗi bài báo, phóng viên nên để lại đường link tới những articles mình tham khảo?
Mấy hôm đầu tiên có dSLR mới, mấy đứa bạn có cùng sở thích chụp hình hay nhắn tin hỏi xem ảnh sample. Nhưng mà kẹt một cái, ngày nào cũng 8 giờ tối hơn mới về tới nhà, nên chỉ có thể đi vòng vòng trong nhà chụp thôi. Cộng với cái lens f/4 của mình không phải chuyên để chụp indoor nên dù chụp cũng được một số nhưng lại không ưng ý lắm. Đành hẹn đến weekend sẽ xách máy đi vòng vòng chụp outdoor.
Cuối cùng rồi weekend cũng tới. Sau buổi tập xe đạp buổi sáng thứ bảy như thường lệ với nhóm dưới cái lạnh 45°F (khoảng 7°C), mình về nhà nằm nghỉ một chút đến 4 giờ chiều. Sau đó nghĩ xem sẽ đi đâu để có nhiều cảnh đẹp. Lúc này đang mùa đông, đi một vòng vườn mà chẳng thấy cái gì đáng chụp hết. Nghe nói, hội chợ xuân đang bắt đầu ở chùa Việt Nam, mình quyết định chạy lên chùa. Tiện thể chở bà đi luôn vì bà cũng muốn lên chùa. Lúc mới tới, hơi thất vọng vì hội chợ chỉ đang chuẩn bị, sáng chủ nhật mới thật sự khai mạc. Nhìn quanh chỉ thấy mấy chậu cúc vàng là đáng chụp. Loay hoay với mấy chậu cúc một lúc, mình bắt đầu đi vòng vòng chùa. Mặc dù đây là cơ hội chụp outdoor đầu tiên sau khi mua máy, nhưng trời khá nhiều mây nên dù mới 4 giờ hơn, trời cũng không sáng lắm. Thế là một số tấm chụp architecture bị underexposed. Mình dùng khá nhiều thời gian ở cây đào đang ra nụ. Vì nụ đào khá nhỏ nên mình phải chuyển qua manual focus (MF). Có lẽ đây là lần đầu tiên mình làm quen nên khi về nhà kiểm tra lại, chỉ khoảng 20% số ảnh tạm gọi là chấp nhận được. Sau ngày đầu tiên, mình tuyển được khoảng 5 tấm để khoe trên flickr.
Trưa chủ nhật, tuy trời cũng rất nhiều mây nhưng có vẻ sáng hơn rất nhiều so với chiều thứ bảy. Mình chạy qua nhà nội để chụp bụi hoa trà đang nở. Vào nhà nội, thấy có chậu cúc và giò lan mới mua. Sẵn có máy làm liền mấy pô. Sau đó đi ra vườn chụp mấy bông hoa trà. Sau tiết mục chính, mình đi lang thang trong vườn xem còn cây cỏ nào đẹp nữa không. Một ý nghĩ tình cờ lóe lên khi xém bị vấp dây nước tưới cây: sau không phun vào bông hoa một ít nước, có lẽ sẽ hay hơn đó! Nghĩ là làm liền. Đúng là nhìn có đẹp hơn. Nhưng khi xem xong, ba nói chắc đẹp hơn nếu chỉ phun vào một ít thôi, làm giống như sương vậy, còn cái này giống sau cơn mưa quá! Ok, mình sẽ thử lần sau.
Sau khi upload những tấm khá nhất lên flickr, mình định sẽ làm một dạng như flickr feed và add vào blog này, nhưng sau khi thử vài cách vẫn chưa thành công. Trong khi chờ đợi, mình tạm thời post link ở trong bài này vậy. Có lẽ từ đây về sau, đây sẽ là nơi mình upload những tấm ảnh ưng ý và hi vọng sẽ nhận được comments của những người cùng sở thích.
Enjoy my photos at http://www.flickr.com/photos/cyrusd. Your comments are highly appreciated.
Disclaimer: Please keep in mind that I’m an amateur photographer and a newbie in dSLR photography. If there’s any mistake in my photos, it’s absolutely my fault. Don’t blame my camera nor my lens. I think it’s the best for my limited budget.
Cuối cùng thì cái máy dSLR đầu tiên của mình cũng về đủ bộ. Hôm qua là cái body. Còn hôm nay là cái lens và external flash. Thật ra, còn mấy cục pin rechargeable nữa, mai mới về, nhưng không quan trọng lắm. Nhớ lại nguyên ngày hôm qua, vừa làm việc vừa check shipping status của cái body suốt. Đến gần 4 giờ chiều, khi nó vừa chuyển sang “Delivered” là phone về nhà liền, hỏi ông bà đã nhận chưa. Chỉ sợ thằng UPS hay bỏ trước cửa rồi bấm chuông cho có lệ, lỡ ông bà lại không nghe, để “cục cưng” XTi nằm ngoài đường thì tội nghiệp quá. Nhưng tối hôm qua, chỉ lấy nó ra coi sơ rồi bỏ lại vô hộp, vì chưa có lens cũng chẳng làm gì được. Ah, phải nói lại cho đúng, là mình cũng làm được một chuyện: charge pin sẵn, để ngày mai có lens sẽ thử được liền.
Hôm nay là ngày mình đi học. Vì ở trường cũng có nhiều việc phải làm nên cũng không mong nó như hôm thứ 2 đi làm. Thằng Beach Camera thuê Fedex ship hàng nên không lo lắm vì nó có mua luôn shipping confirmation và signature required. Nghĩ cũng đúng, vì gói hàng nhìn tuy có chút xíu nhưng giá trị thì không nhỏ tí nào. Đáng lẽ học xong lúc 5:30 là muốn về nhà ngay, nhưng mình biết chắc giờ đó mà ra đường thì chỉ có “lết” từng foot trên freeway. Thế là mình vào library làm cho xong homework của lớp Probabiity. Sau đó ghé phòng gym tập một chút như thường lệ. Từ phòng gym ra xe là 8 giờ. Lúc này không còn kẹt xe nữa, chỉ cần nửa tiếng là về tới nhà.
Không thể đợi thêm nữa, vừa về tới nhà là khui thùng ra liền. Điều mình lo nhất không phải là sợ ship sai hàng, mà là lens của mình có nằm trong đợt hàng bị flare problem hay không. Theo Canon, những lens 24-105 f/4 L có serial number UTxxxx với xxxx<1000 sẽ nằm trong đợt hàng bị problem này. Nói cách khác, những lens nào sản xuất trước tháng 10 năm 2005 sẽ phải gửi lại cho Canon để sửa lỗi flare. Mặc dù việc sửa chữa hoàn toàn miễn phí (tính cả chi phí vận chuyển) nhưng chắc chắn sẽ khá phiền phức. Thật may mắn, lens của mình có serial number UU1008, tức là được sản xuất tại nhà máy đặt tại Utsunomiya (chữ U đầu tiên) vào tháng 10 (2 số đầu trong dãy 4 số) năm 2006 (chữ U thứ 2). Click vào đây để hiểu ý nghĩa của code này trên các lens của Canon.
Mặc dù lúc này đang rất đói bụng sau gần 2 tiếng trong phòng gym, mình vẫn gắn thử lens và flash vào. Mọi thứ đều ổn trừ việc chưa có 4 cục AA để gắn vào flash. Đang suy nghĩ tìm cách để thử cái flash, mình đành “mượn” đỡ 4 cục trong 2 cái remote controls. Đem xuống khoe cả nhà, ai cũng trầm trồ “sao nó… bự thế!” Sau đó, mọi người mới hiểu sao mình vừa về đã than đói mà lại lâu xuống ăn cơm quá! Chụp thử vài tấm, sau đó mới đi ăn cơm.
Giữ đúng lời hứa từ hôm viết bài preview, mình chụp vài tấm lên khoe với bà con. Nói trắng ra là “khoe hàng.” Phải nói rõ, những tấm này chụp từ con S50 “sắp retired.” Đương nhiên rồi, làm sao lấy nó chụp nó được trừ khi kiếm được một tấm kính. Vì chụp trong nhà nên chỉ dùng mấy cái đèn có sẵn, nhìn có vẻ không sáng lắm.
 |
| my gears 001 |
 |
| my gears 002 |
 |
| my gears 003 |
“You’re done with thinking!” Chắc có lẽ đây là câu đúng nhất cho mình lúc này. Đã từ lâu, mình đã muốn upgrade con Canon S50 già nua hơn 3 năm tuổi. Mình muốn giã từ thế giới của point-and-shot camera. Mình muốn bước vào một giới “cao cấp” hơn, thế giới của nghệ thuật, của sự sáng tạo, của những ai dẹp bỏ yếu tố nhẹ nhàng, tiện lợi khi chụp ảnh và quan tâm vào một thứ duy nhất: chất lượng của từng tấm ảnh được chụp. Đó là thế giới của SLR. Và trong thời buổi này, digital SLR (dSLR) là sự lựa chọn hợp lý nhất.
Khi có ý định này, mình đã phải suy nghĩ rất nhiều. Đồng thời, researching là một điều bắt buộc, đặc biệt khi mình là newbie trong thế giới này. Trước hết là đọc các reviews để có một số khái niệm cơ bản. Đương nhiên, khi bắt đầu đọc, sẽ có rất nhiều khái niệm mới. Với hai trợ thủ đắc lực là google và wikipedia, đến giờ phút này, chưa có khái niệm nào hai “tên” này không biết. Từ các reviews đó mình bắt đầu hiểu sơ sơ về những điểm mạnh yếu khác nhau của từng hiệu máy, những model của cùng một hiệu máy, và những đời của cùng một model.
Tuy nhiên, đây chỉ là những bước rất đầu tiên. Mặc dù có được những hiểu biết căn bản về các tính năng của những dòng máy ảnh phổ biến, mình vẫn còn rất phân vân trước câu hỏi “mình nên mua cái nào là tốt nhất?” Mua máy ảnh cũng giống như giải một bài toán tối ưu. Chắc chắn sẽ không có một lời giải duy nhất, cũng như sẽ không có một đáp án hoàn hảo nhất. Không nên đặt câu hỏi “cái nào ngon nhất?” Mà thay vào đó, vấn đề cần đặt ra là với bao nhiêu đó tiền (có hạn) loại máy ảnh nào sẽ phù hợp nhất cho nhu cầu hiện tại (cũng như tương lai gần) của mình. Nếu có điều kiện kèm theo, sẽ là forward compatibility, hay nói cách khác là nếu sau này cần nâng cấp, lựa chọn nào sẽ tiết kiệm nhất?
Sau một thời gian dài đọc reviews, talk với những người cùng sở thích, đọc các bài trên các 4rums về photography, mình quyết định lựa chọn con đường cho riêng mình: ưu tiên cho lens hơn body. Đối với brand name, cá nhân mình thích Canon hơn Nikon. Khi chọn Canon, dường như mình chỉ còn hai lựa chọn: đó là Rebel XTi hay 30D. Về build quality, XTi chắc chắn không thể sánh bằng 30D: một cái bằng plastic (XTi), một cái bằng magnesium alloy. Về tính năng, chắn chắn một tay ngang cũng có thể liệt kê hàng tá cái “gạch đầu dòng” 30D hơn XTi. Nhưng XTi có quá tệ hay không, và $400 cách biệt đó có nên để dành và đầu tư vào một lens tốt hơn hay không? Câu trả lời là: XTi hoàn toàn không tệ chút nào. Với hàng tá các tính năng nổi bật được upgraded từ đời trước (Rebel XT), đặc biệt là hệ thống 9-point AF (kế thừa từ 30D), self cleaning sensor (all-new), 10.1 megapixels… thật không quá khó hiểu khi XTi lọt vào danh sách “highly recommended” của dpreview, cũng như danh sách best dSLR under $1,000 của Steve’s Digicams. Hi vọng mình chọn đúng!
Về cá nhân, mình thích design của XTi hơn 30D. Mình đặc biệt ghét cái joystick của 30D. Mình chưa dùng nó nhưng mình cảm thấy nó không tiện bằng dạng 4 nút truyền thống như trên XTi. Tuy nhiên, mình nghĩ nếu XTi có một monochrome LCD panel dùng riêng cho những params như 30D, nó có thể sẽ save battery hơn. Về kích thước, XTi dường như hơi ngắn so với tay của mình. Mình nghĩ nếu nó dài thêm chỉ khoảng nữa inch, chắc chắn sẽ không có gì đáng phàn nàn về kích thước của nó. Mình cũng đã từng nghĩ sẽ gắn thêm battery grip nhưng giá của cái grip này hoàn toàn không rẻ (~$120). Tuy nhiên, mình chỉ xem đây là những minor drawback, không ảnh hưởng đến quyết định của mình. Về build quality, mặc dù làm bằng plastic, XTi nhìn không cheap chút nào, đặc biệt với black finish. Silver finish nhìn không pro lắm. Và cũng vì cái tính “chuộng hình thức” này mà mình phải “bấm bụng” chi thêm gần $40 cho black finish.
Có lẽ bước chọn lens là một trong những bước khó khăn nhất. Nó còn khó hơn do mình chưa xác định được mình thích chụp gì nhất. Trong hoàn cảnh này, mình quyết định kiếm một general purpose lens (dân trong nghề hay gọi là “walk-around” lens). Từ các reviews và recommendations của the-digital-picture và fredmiranda, mình quyết định “chơi” một con zoom lens: Canon EF 24-105mm f/4 L IS USM. Cộng với các bài viết trên các 4rums của Steve’s Digicams, dpreview… mình tin đây là một lens thích hợp. Tác giả bài review trên trang the-digital-picture.com thậm chí còn phán:
If I had only one lens, this would be the one
Lens này được xếp thứ 2 trong danh sách các general purpose lens tốt nhất. Hình như the-digital-picture là trang có ảnh hưởng nhất trong việc chọn và mua máy ảnh lần này. Thật ra, mình cũng muốn có một lens nhanh cỡ f/2.8 nhưng bù lại (do ngân sách trung ương rót xuống có hạn) mình đành chọn focal length thay cho speed. Vả lại, lens được xếp hạng nhất trong danh sách của the-digital-picture lại là EF-S mount, tức là nhiều khả năng lens này sẽ không dùng lại được nếu sau này mình có cơ hội upgrade lên full-frame body. Nếu xét đến forward compatibility, EF lens sẽ được favor hơn.
Sau khi chọn body và lens xong, accessories là những thứ kế tiếp. Đầu tiên trong danh sách là một external flash. Với size của XTi, chắc sẽ khá “hợm hĩnh” nếu mình ham hố con Speedlite 580EX. Hiểu được điều này, mình quyết định con 430EX, hi vọng sẽ không bị chê là “con rùa cõng con voi” nếu như dùng 580EX cho XTi. Sau đó là mấy thứ lặt vặt như rechargeable battery cho external flash, compact flash memory, camera bag. Lúc đầu mình định order cái SanDisk Extreme III CF 2 GB với hy vọng: memory card càng nhanh, write speed sẽ càng nhanh. Tuy nhiên thực tế là điều này chỉ đúng một cách tương đối. Sau khi đọc một speed test report của robgalbraith, mình thấy thật phí $ vì những dSLR xịn cỡ như EOS-1Ds Mark II cũng ghi chưa vượt quá 10 Mb/sec, và quan trọng hơn là trong tất cả các tests (với nhiều model máy khác nhau), không có sự khác biệt rõ rệt về write speed giữa SanDisk Ultra II và Extreme III, và trong một vài trường hợp, Ultra II lại nhanh hơn Extreme III (surprised, huh? yeah, me too!) Về rechargeable battery cho external flash, sau khi tham khảo một số reviews (đặc biệt từ một article của Dave Etchells đăng trên imagingresource), mình chọn Energizer 2500mAh và bộ charger MH-C204W của Maha Powerex (được Dave đánh giá thích hợp nhất hiện nay cho NiMH rechargeable batteries).
Bước cuối cùng là chọn store. Sau khi shopping around cũng như thường xuyên ghé các trang comparison như PriceGrabber, Shopping… mình quyết định chọn Abes of Maine để mua body, Beach Camera for lens và external flash, và thomas-distributing for batteries and charger. Về camera bag, lúc đầu mình định chọn Lowepro Toploader 65 AW theo recommendation của the-digital-picture. Nhưng hôm trước đi dạo dạo ở compusa, tình cờ thấy Rezo 140 AW đang on sale chỉ có $15, thế là lụm luôn, vì nó khá vừa với XTi, trong khi Toploader 65 AW lại quá mắc (best deal mình tìm được lúc này là $51.95 shipped). Nói chung mình chọn store dựa trên 2 tiêu chí: reputation và best deal. Quan trọng hơn hết, những store này phải là Canon Authorizard Dealer, nếu không warranty và rebate có thể bị void.
Mặc dù đến thứ hai tới, body với về tới, thứ ba thì lens và flash về, còn battery cho flash thì phải đến thứ 4, nhưng hôm nay vẫn tranh thủ viết bài tạm gọi là “preview.” Đợi đến thứ 3, chắc chắn sẽ post hình lên “khoe hàng.” Kể ra đây cũng là một trong những big investments từ trước tới giờ.