Mấy hôm nay, gặp ai cũng nghe bàn đến dự báo sẽ có tuyết ở Houston thứ ba tới. Xem trên tin thời tiết, thấy có một đợt không khí lạnh từ miền cực đang di chuyển dần xuống phía Nam. Đi tới đâu, nó cũng gây cảnh băng tuyết lạnh giá đến đó. Theo dự báo, thứ ba tới Houston sẽ trực tiếp bị ảnh hưởng. Nhiệt độ có thể drop xuống khoảng 28°F (khoảng -2°C). Nếu đúng theo dự báo, đây là dịp thứ 2 từ ngày sang Mỹ, mình có thể thấy tuyết ở Houston. Lần đầu tiên là đúng vào ngày Christmas Eve 2004. Nhớ lúc đó tụi Mỹ thích lắm vì rất khó có White Christmas ở tiểu bang nổi tiếng nóng này.
Đối với những bang miền Bắc thì băng tuyết chẳng có gì lạ. Thậm chí nhiều người còn ghét nó nữa vì nó cản trở rất nhiều các hoạt động bình thường của xã hội, nhất là giao thông. Và khi tuyết tan, thêm vào bụi và đất cát trên đường, nó sẽ tạo thành một loại bùn rất trơn trượt và dirty. Nói chung chẳng ai thích hết. Vậy mà khi nghe tin sắp có tuyết, tụi nhỏ thích lắm. Tụi nó hi vọng sẽ có dịp chơi snowball fighting, điều mà tụi nó chỉ thấy trên TV. Khác với trẻ con, giới chức thành phố thì đang chuẩn bị các xe chở cát để giảm bớt độ trơn trượt nếu đường bị đóng băng. Trong khi người lớn thì lo lắng không biết đường phố sẽ thế nào ngày hôm đó. Đa số dân Houston không có kinh nghiệm lái xe khi đường bị đóng băng và hầu như chẳng một ai ở các tiểu bang miền Nam nước Mỹ trang bị cho mình một bộ tire đi mùa đông hết. Nếu đúng theo dự báo, chắc dân kéo xe sẽ hốt bạc đây. Nếu có tuyết thiệt, mình sẽ ráng chụp vài tấm làm kỷ niệm và post lên blog “khoe hàng.” Vì theo lịch sử ngành thời tiết, những đợt lạnh kiểu này chỉ xảy ra khoảng 7 năm một lần.
Anyway, will see.
—– updated 01-16-2007 —–
Không như dự đoán, hôm nay Houston hoàn toàn không có tuyết, cũng như không có ice trên đường. Tuy nhiên, vùng northwest Houston có một số đoạn freeway đóng băng trên các overpass. Trong khi ở Dallas, tình hình tệ hơn rất nhiều. Có mấy người quen gọi về nói không ra phi trường được và nghe đâu hơn 400 chuyến bay bị canceled.
Sáng nay vừa thức dậy, mở website của trường xem tình hình thế nào. Tất cả các lớp vẫn bắt đầu bình thường như schedule. Sau đó check tình hình giao thông. Tất cả các freeway chính của Houston đều xanh một màu đẹp mắt, chứng tỏ tốc độ trung bình trên 65 mph. Tình hình này rất hiếm, nhất là lúc 9 giờ sáng. Sau đó mở local news xem có gì đặc biệt không. Haha, tên trên đài nói một câu khá vui: nó cảm ơn những người ở nhà sáng hôm nay, vì nhờ vậy nó tới đài sớm nửa tiếng. Nhưng đến chiều, từ trường về nhà, tình hình trở lại “nhịp sống bình thường”: xe cộ nhích tường bước (<20 mph) trên 6-lane freeway với posted speed-limit 65 mph!
—– updated 01-17-2007 7:34 AM —–
Mới hơn 7 giờ sáng, cô Linda, boss của mẹ, gọi nhắn nếu đường đông đá thì nghỉ ở nhà, đừng ráng lên tiệm vì xem news thấy nhiều freeway và trường closed. Hơi lạ, vì không thấy dự báo hay warning trước. Nhưng nghĩ lại thì đúng, vì tối hôm qua có mưa và temp. sáng nay drop xuống 32°F, đúng 0°C nhiệt độ đông đá.
Mở local news lên xem, đúng là đa số các freeway, đặc biệt là các overpasses đều bị đông đá. Có khá nhiều accidents liên quan đến nhiều xe mà nguyên nhân chính là xe bị spin khi drivers không giảm tốc độ khi qua các đoạn bị đông đá. Gần như tất cả các đài local đều đang đưa live reports về tình hình thời tiết, giao thông của Houston. Thử lên homepage của trường (mặc dù hôm nay không phải ngày học của mình), thấy thông báo trường sẽ mở cửa từ 10 AM, tức là các lớp bắt đầu từ 10 AM hay trễ hơn sẽ không có gì thay đổi.
Nhưng chắc mình cũng sẽ lên hãng vì đường đi làm không có đi freeway nên “hi vọng” sẽ ok. Tranh thủ hôm nay dậy sớm, xách máy chụp hình ra ngoài xem thử cây cối có bị đông đá không (không biết dân chúng có nghĩ gì không khi thấy 1 chú xách máy đi chụp hình cây cối dưới cái lạnh 32°F). Thật không thất vọng, các giọt nước trên lá cây, cành cây đều đông đá hết. Không thể bỏ cơ hội này, chụp vài tấm làm kỷ niệm mùa đông năm nay.
 |
| Nước mưa bị đông đá trên lá cây |
 |
| Xe của mẹ đang bị phủ một lớp băng |
January 13th, 2007
11:55 pm
Biking
Vừa rồi mới nhận được email từ National MS Society nhắc rằng bắt đầu tính từ Jan 11 này, còn 100 ngày nữa tour xe đạp MS 150 hằng năm từ Houston đi Austin sẽ bắt đầu. Và đây sẽ là một trong những tour dài nhất mà mình tham gia từ ngày gia nhập “làng xe đạp.” Đây cũng là một trong những tour xe đạp lớn và quan trọng mà đa số những người tham gia môn thể thao này, đặc biệt ở Houston, luôn muốn tham gia.
Tour sẽ kéo dài 2 ngày 21-22 tháng tư. Hành trình khoảng 180 miles này được chia làm hai chặng. Ngày đầu tiên (thứ bảy) dài 100 miles và ngày thứ hai khoảng 80 miles. Nếu muốn rút ngắn khoảng 10 miles trong ngày đầu tiên, rider có thể start từ Katy, một thành phố nhỏ cách Houston khoảng 10 miles. Mỗi cá nhân sẽ theo một team nào đó. Khi vào team, rider sẽ không phải lo chỗ ngủ, việc carry hành lý (từ Houston đến rest area) và xe đạp (từ Austin về lại Houston). Đương nhiên, ban tổ chức MS 150 cũng có service này, nhưng service của team luôn tốt hơn. Lần này, mình đi theo team Memorial Hermann. Đây là chỗ cô Cúc, vợ boss, làm. Và theo mình biết, có khá nhiều người trong group cũng theo team này. Nghe nói team Oxy là tốt nhất vì nó free và còn cho members ghế bố để ngủ nữa. Boss lúc nào cũng hết lời ca ngợi service của team này. Nhưng vì nó tốt, nên một người làm ở Oxy chỉ có thể sponsor thêm một người nữa thôi. Mình có một người quen đi theo team này nhưng mình nghĩ đi chung team với những người mình hay đạp xe chung sẽ vui hơn nhiều.
MS 150 là một trong những tour xe đạp lớn được tổ chức hằng năm nhằm gây quỹ cho National Multiple Sclerosis Society. Mục tiêu của tổ chức này là nghiên cứu chữa trị căn bệnh Multiple Sclerosis. Thật ra mình cũng không biết rõ lắm về bệnh này, nhưng nôm na mình hiểu đây là một bệnh của hệ thần kinh trung ương, ảnh hưởng trực tiếp đến não và tủy sống, gây tê liệt dần dần. Nó nguy hiểm ở chỗ là rất khó dự đoán. Các hiện tượng dễ thấy nhất là liệt, mù, hoặc di chuyển khó khăn. Độ tuổi của bệnh nhân MS là từ 20-50. Theo ước tính, hiện nay ở Mỹ có khoảng 400,000 bệnh nhân MS và trung bình mỗi giờ, 1 ca mới được phát hiện thêm (trong số 200 ca nghi ngờ được xét nghiệm mỗi tuần). Cũng cần nói thêm, căn bệnh này ảnh hưởng đến khoảng 2 triệu người Mỹ và tính toàn cầu là khoảng 3 triệu người (theo số liệu của National MS Society). Nói chung, nhiệm vụ của một rider khi tham gia MS 150 sẽ là cố gắng quyên ít nhất $400 cho hội. Đương nhiên mỗi rider phải đóng $50 (for early registration only) gọi là chi phí tổ chức tour. Còn $400 này sẽ dành cho hội MS. Mục tiêu năm nay sẽ là khoảng $11 triệu rưỡi. Tính đến giờ phút này, con số quyên được đã là khoảng $1 triệu 3. Hạn chót sẽ là một tháng sau khi tour kết thúc, tức là May 22, 2007. Số tiền quyên được sẽ được hội dùng cho các việc chính như hỗ trợ việc nghiên cứu chữa bệnh MS và cung cấp các dịch vụ giúp đỡ các bệnh nhân MS.
Có tổng cộng 3 tours thuộc MS 150 được tổ chức hằng năm: BP MS 150 (từ Houston đi Austin, diễn ra trong 2 ngày Apr. 21-22), Sam’s Club MS 150 (từ Frisco đi Fort Worth, May 5-6) và tour cuối cùng trong năm là Valero MS 150 (San Antonio đi Corpus Christin, Oct. 20-21). Như mọi năm BP MS 150 (mình sẽ tham gia) luôn là sự kiện quyên được nhiều tiền nhất cho hội. Năm 2005, tổng số tiền quyên được là $9.6 triệu, sang năm 2006, là $11.4 triệu và năm nay mục tiêu là $11.5 triệu.
Vì đây là lần đầu tiên tham gia, nên mình nghĩ việc quyên đủ con số $400 sẽ không quá khó. Quan trọng là những năm tiếp theo. Theo kinh nghiệm của những người đi trước, những lần sau, việc quyên tiền sẽ khó hơn nhiều, đa phần vì tâm lý “sao năm nào nó cũng đến xin tiền thế nhỉ?”
Ghi danh cho tour năm nay cũng diễn ra khá “khốc liệt.” Tính khốc liệt không phải vì khó ghi danh mà là việc ghi danh đã nhanh chóng khóa sổ chỉ sau vài tháng bắt đầu. Trong group, hình như boss ghi danh đầu tiên. Khi boss nhận được email thông báo là 3,000 người đã ghi danh, mình vẫn còn tâm lý “cứ nhẩn nha”. Nhưng sau đó chưa đầy 1 tháng, con số đó đã vượt lên 6,000 người, tức là khoảng phân nữa quota. Mình ghi danh liền, và sau đó không lâu, mình nhận được email thông báo số người ghi danh đạt 9,000 và chẳng bao lâu là thông bào khóa số cho tour 2007 (hình như 12-15 ngàn, mình không nhớ con số chính xác). Cũng may là tất cả những người trong group đều ghi danh kịp. Đa số đi theo team Memorial Hermann.
Sau việc ghi danh, tìm team và quyên tiền là công việc quan trọng nhất: practice. Từ khi tất cả đều nhận được reminder thông báo chỉ còn khoảng 100 ngày nữa là tour bắt đầu, mọi người bắt đầu lên kế hoạch tập luyện. Phương án đưa ra là thường xuyên đi Chappell Hill hơn, vì có thể nói không đâu tốt bằng ở đây. Với điều kiện đường nhiều dốc ở Chappell Hill, 40 miles ở đây sẽ tương đương với hơn 50 miles flat-road. Có lẽ mình sẽ đề nghị tìm một route khác dài hơn, và lý tưởng sẽ là khoảng 55-60 miles. Mình cũng đang nghĩ tới việc mượn cái trainer của chú Hùng, để tối về nhà gắn xe đạp vào, tập thêm mỗi ngày khoảng một hour.
Nhớ lúc đầu, mình hơi ngần ngại khi register, boss “trấn an” mình rằng, thời gian tháng 4, lúc nào cũng là gió từ biển thổi vào tức là chạy từ Houston lên Austin, lúc nào cũng được tail wind hết. Nghe vậy cũng an tâm, vì trước đến giờ, tour dài nhất mình từng tham gia chỉ là 60 miles. Mà từ 60 miles lên gần 100 miles không phải là điều đơn giản. Với lại cứ khoảng 8-12 miles là có một rest stop, nên cũng đỡ lo phần nào. Nhưng nói gì thì nói, strategy vẫn sẽ là dưỡng sức, nhất định không được ham hố vào các cuộc đua tốc độ.
Công việc mấy ngày sắp tới sẽ là viết một email “thật cảm động” và gửi cho mọi người mình biết, và hy vọng có thể đạt được con số tối thiểu $400. Đương nhiên blog này cũng sẽ được sử dụng cho mục đích này.