Moonlight Bicycle Ramble là một trong những tour xe đạp lớn hằng năm của Houston (gắn với lễ hội Halloween). Hình như mấy thành phố khác cũng có–not sure! Mặc dù đã tổ chức được 34 lần, nhưng đây lại là lần đầu tiên mình tham gia vì thật ra mình mới bắt đầu đi xe đạp được mấy tháng nay thôi. Thời điểm xuất phát cũng chính là lúc daylight saving time kết thúc, tức là lúc phải vặn ngược đồng hồ lại, và cũng tức là lúc 2 AM thành 1 AM. Yeah, đi xe đạp ban đêm, do đó mới gọi là moonlight ramble, mặc dù chỉ là trăng lưỡi liềm.
Starting line là ở GRB Convention Center ở downtown. Dù 2 giờ mới bắt đầu, nhưng boss hẹn tất cả ở đó lúc 1:15 AM. Vậy mà mình tới lúc 1:15 AM, gần như những parking gần đã hết. Hên sao, chạy vòng vòng thấy 1 chỗ trống liền chui vào liền. Nghe nói những người tới sau phải đậu cách nơi xuất phát 2, 3 blocks đường. Vì đây là lần đầu tiên, nên thấy rất nhiều bất ngờ. Đầu tiên, đó là số lượng người tham gia. Lúc đầu cứ tưởng là không nhiều lắm, vì mình nghĩ chắc ít ai lại tham gia cái event “không bình thường” này. Vừa xuống exit khỏi freeway, chạy vài blocks đường trong downtown là đã thấy toàn xe đạp. Mình có cảm tưởng dường như tất cả dân đi xe đạp ở Houston đều tham gia lễ hội này (chắc cũng không sai khi gọi như vậy chứ!) Thú vị hơn, đó là đa số đều đi cả family, tức là có cả con nít và người già. Và hình như tất cả các phương tiện có bánh xe, không có máy đều được sử dụng: xe đạp, roller skate, xe đạp đôi… Không biết con số chính xác là bao nhiêu người tham gia, nhưng mình ước tính chắc cũng hơn 3000 người. Cũng vì tour xe đạp lần này liên quan đến Halloween nên có khá nhiều người hóa trang. Thật ra, phải nhìn thấy những bộ xương đi skating hay những con quỷ đi xe đạp kéo theo trailer chở … dàn stero mở ầm ĩ thì mới cảm nhận được cái không khí lễ hội vui thế nào.
Lộ trình được thiết kế đi qua các con đường chính ở downtown, qua khu “nhà giàu” uptown, galleria shopping center, sau đó vòng qua memorial và trở về downtown. Lúc mới xuất phát, vì phải đi trong downtown nên phải dừng đèn đỏ nhiều, nên đi khá chậm. Cộng với số lượng người quá nhiều, nên phải xuất phát nhiều đợt. Nhưng chạy khoảng hơn nửa tiếng thì tự động chia thành nhiều groups tùy theo tốc độ, mỗi group mấy chục người.
Lúc còn trong downtown, do được mấy building cản gió nên chưa cảm nhận được cái lạnh. Càng ra khỏi downtown, gió càng lạnh. Nhất là đi qua khu memorial, một bên là freeway, một bên là memorial park, gió lạnh thấu xương. Mình tuy cũng có chuẩn bị trước nhưng vì chưa kỹ lắm nên chỉ còn một cách để đối phó, đó là chuyển về gear nhỏ nhất và đạp as hard as possible (nói theo ngôn ngữ Kim Dung là “dốc toàn sức bình sinh ra để đạp”) và chỉ có như vậy mới hi vọng ấm lên một chút.
Có hai lộ trình, một cái gần 20 miles và cái còn lại ngắn hơn, chỉ khoảng 10 miles. Đương nhiên nhóm mình chọn 20-mile route rồi. Nếu đạp trong park, chạy full speed, nhóm mình chắc đi hơn 1 tiếng một chút là xong, nhưng kỳ này, tham gia lễ hội là chính, nên mất gần 3 tiếng mới về tới nơi. Lúc đi qua khu memorial, gió quá lạnh nên anh Quí rủ đạp nhanh cho thật mệt mới ấm được, chứ đi tà tà thì chắc cóng chết. Thấy có lý, mình liền theo anh Quí. Nhưng đến khi vừa cảm thấy hơi ấm ấm 1 chút thì cũng vào lại downtown. Nhờ vậy, mình với anh Quí về trước mấy người trong nhóm khoảng 10 phút. Để xe đạp lên xe xong, hoàn tất mấy “thủ tục” tạm biệt, ai cũng mong về nhà sớm vì, dù không nói ra, đối với mọi người lúc này, chui vô chăn ngủ là thiên đường (chắc là “suy bụng qua ra bụng người” đây).
Trên đường ra khỏi downtown, lúc mới bắt vào ramp chuẩn bị lên freeway để về nhà, mình dính phải … xe lửa. Trời ạ, xui không thể tả nỗi. Chờ hơn 20 phút, cổng chắn mới mở lên. Từ đó về nhà cũng gần 1 tiếng. Về tới nhà, chui vô chăn, nhìn đồng hồ: 6 giờ thiếu 15 (vì chưa chỉnh lại đồng hồ nên đúng ra giờ mới là 5 giờ thiếu 15 thôi). Nhưng kệ nó, đánh 1 giấc cho đã trước, chuyện đồng hồ từ từ tính sau!
Nhanh thiệt, mới đó mà đã đúng 4 năm tính từ ngày gia đình mình tới Mỹ. Mình muốn viết 1 cái gì đó, ghi dấu ngày đặc biệt này, nhưng hình như không có một cảm xúc gì đặc biệt. Lạ thiệt! Chắc một phần là do mình và gia đình đã bắt đầu quen với cuộc sống ở đây. Hay là do cuộc sống ở đây có phần hối hả hơn, lo toan hơn nên ít để ý đến những chuyện nhỏ nhặt như thế?
Nhớ lại 4 năm trước, cái thời gian trước khi rời VN, nhà mình hình như không có được cái cảm giác náo nức thông thường của những gia đình sắp được đi nước ngoài. Ba mẹ và mình một mặt chuẩn bị đi, mặt khác lại rất lo lắng vì không biết mình có chắc chắn được đi hay không. Mặc dù khi phỏng vấn, 90% là được đi, nhưng ai cũng lo lắng vì lúc đó mình đã quá 21 tuổi mấy ngày rồi. Mà theo luật thì phải “đặt chân” ở Mỹ trước ngày 21 tuổi. Chắc khỏi nói cái đoạn kết nhỉ, vì nếu không được đi, làm sao bây giờ có cái entry này!
Nói vậy chứ cái “sự đi” này cũng không suông sẻ mấy. Vì mình là 1 trong những trường hợp đầu tiên benefit từ luật mới (cho phép cộng thêm 45 ngày do sự delay của paper work–lúc đó mình cũng không hiểu rõ cái luật ấy, nhưng đại khái là mình được cộng thêm 45 ngày), nên mấy nhân viên ở phi trường LA hình như chưa biết. Nhớ bữa đó, vừa xuống máy bay từ Taipei qua LA, ba và mình được “mời” vào office làm việc gần cả tiếng. Nói là làm việc chứ thật ra nó để 2 cha con đứng đó, còn nó thì phone, fax tùm lum để verify cái luật này. Kết quả là cả 3 người bị kẹt ở Los 8 tiếng vì trễ chuyến bay từ LA về Houston. Dù vậy, ba mẹ và mình cũng yên tâm vì trước sau gì thì cũng tới Houston thôi, và chuyện quan trọng nhất là nhập cảnh coi như xong.
Mình còn nhớ bữa đó 8 tiếng rảnh quá hỏng biết làm gì, nên quyết định… đếm gạch ở phi trường! Nghĩ lại thấy khùng thiệt. Không nhớ con số chính xác nhưng hình như toàn bộ bề dài của terminal chỗ ngồi đợi máy bay là 800 mấy viên. Hình như khoảng 830 mấy. Umm, lâu quá, quên rồi! Đếm gạch chán, mình quyết định ra chỗ cửa kính nhìn máy bay. Nói đúng hơn là nhìn xem người ta sẽ làm gì từ khi một máy bay tới gate cho đến lúc nó đi. Tám tiếng rồi cũng trôi qua.
Nhưng hình như những cái trục trặc vẫn còn đeo đuổi. Đến lúc lên máy bay về Houston, ba và mình bị kẹt vì cái túi hành lý nhỏ. Nhân viên security đòi mở ra xét, nhưng 2 đầu dây kéo bị khóa lại bằng một dây nhựa nhỏ. Nói là nhỏ nhưng bằng tay không cách nào mở ra được. Công nhận thằng nào design cái dây này ác thiệt, chỉ có 1 hướng là siết lại thôi, không mở ra được, trừ khi dùng dao cắt nó. Mà chẳng ai giúp ba và mình hết. Mình chạy vòng vòng hỏi mượn kéo hay kềm nhỏ để cắt dây nhựa nhưng trong phi trường, đâu có ai có mấy thứ đó. Đến khi tất cả hành khách đều lên máy bay, ba và mình bắt đầu thực sự lo lắng. Nhưng cuối cùng, nhờ 1 cái cắt móng tay tịch thu được từ một hành khách trước đó, mình mới cắt được cái dây quái quỷ đó. Khi kiểm tra xong xuôi, ba và mình theo jetway chạy vào máy bay thì thấy cửa máy bay đang đóng. Cũng nhờ cô làm ở chổ check-in mà mình với ba mới được lên. Khi ngồi vào ghế, cài seat belt thì máy bay cũng từ từ taxi ra runway. Đúng là một chuyến đi khó quên!
Cũng nhờ ông bà và các cô chú giúp đỡ thật nhiều, ba mẹ và mình bắt đầu hòa nhập vào cuộc sống mới khá nhanh. Đầu tiên là ba thi bằng lái xe, sau đó là mình và cuối cùng là mẹ. Rồi ba mẹ xin việc làm, mình thì ghi danh đi học. May mắn mình cũng có được một công việc thật tốt, đúng với những gì mình được học ở VN. Vừa học vừa làm, từ từ mình cũng quen được cuộc sống ở đây và bắt đầu enjoy nó.
Bốn năm trôi qua với quá nhiều đổi thay. Cũng có vui và có buồn, nhưng nói chung, mọi thứ dường như vẫn từng ngày tốt hơn. Và quan trọng hơn, ba mẹ và mình đều happy với những thay đổi đó. Mong rằng mãi mãi về sau cũng luôn như thế!
Chỉ còn hơn 1 tiếng nữa thôi là mình được 25 tuổi. Cũng như mọi năm, nhà sẽ làm sinh nhật mình chung với 1 đứa em họ cũng sinh trong tháng 10. Nhưng năm nay, có một cái đặt biệt hơn, đó là làm chung với tân gia nhà chú Toản luôn. Nguyên thủy, đây là idea của mình. Nhớ hôm bữa, ba hỏi sinh nhật mình năm nay thế nào đây. Mẹ nói chắc nhà cũng làm như năm ngoái, tức là làm chung với bé Tuất (my cousin) luôn. Thế là mình đề nghị ba rủ chú Toản làm chung với tân gia nhà chú luôn. Vì bà Nội cứ hối chú làm tân gia lâu rồi, mà do mới dọn vào nhà, chưa ổn định và cũng chưa có dịp. Thành ra tranh thủ dịp này, làm một “big” party luôn.
Theo như tính toán hôm trước, party sẽ làm buổi trưa chủ nhật này, nhưng do 1 số người có 1 số việc phải làm, nên postpone to 4:00 pm. Lúc đầu, ba giao cho mình nhiệm vụ quan trọng nhất là mua bánh sinh nhật. Mình tính sáng Sunday sẽ chạy đi mua, nhưng ba dặn, ông Nội rất đúng giờ, nên hỏi và đặt trước để sáng CN chỉ tới pick up thôi vì thường thường sáng CN, tiệm nào cũng mở cửa trễ. Mình còn tính mua trong ngày thứ 7 luôn cho chắc ăn. Nhưng sau khi dời đến 4 giờ chiều thì quá thong thả rồi, sáng mai sẽ phone hỏi nó mấy giờ mở cửa rồi chạy ra mua luôn.
Vậy là sinh nhật mình kỳ này nhiều người lắm nha. Nhưng mà thật ra, một số khách đi tân gia, chứ có biết gì đến sinh nhật đâu. Nhưng who cares? Có bánh sinh nhật, có đông người là ok rồi. Nhìn xôm tụ là khoái rồi, chả cần biết lý do, mục đích làm gì cho mệt!
Sang tuổi 25, không biết có gì đặc biệt không, nhưng một điều mình chờ đợi nhất, đó là $ bảo hiểm xe sẽ xuống. Đa số các hãng bảo hiểm tính rất cao cho độ tuổi từ 16-trước 25, vì nó cho rằng tuổi này lái xe rất ẩu (mà mình có lái ẩu bao giờ đâu, từ ngày cầm tay lái, chưa dính 1 ticket nào–mặc dù lúc nào cũng chạy ở speed limit + something!). Tháng 11 này sẽ renew bảo hiểm, để xem nó tính thế nào đây. Nếu không xuống, chắc phải nhảy qua hãng khác.
Umm, chỉ còn 9 phút nữa thôi là mình bước sang tuổi mới rồi. Phải nói sao nhỉ, già hơn hay trưởng thành hơn? It depends. Will see!
Đây là lần thứ 3 mình trở lại Chappell Hill. Lần trước, tuy có một trục trặc “nho nhỏ” là mình đi lạc, nhưng tính ra mình set a new record, đó là rode 47 miles on hilly road. Không biết lần này sẽ set record theo kiểu nào đây? Thời tiết hôm nay hơi lạnh lúc mớt start, nhưng chạy một lúc thì ấm lên ngay. Nói chung khá tốt cho riding.
Hôm nay có 2 newbies, đó là cô Nguyệt, vợ chú Phiệt, và Kevin, con trai của chú. Để giảm bớt khó khăn cho những người mới làm quen với Chappell Hill, chú Phiệt đậu xe cách đỉnh Chappell Hill khoảng 7 miles, nhờ vậy lợi được 14 miles. Trong khi đó, boss, vợ boss, chú Hùng và mình start ở đỉnh hill. Nói chung, từ đỉnh Chappell Hill đến chỗ chú Phiệt đậu xe đa số là đường xuống dốc, nhưng điều gây khó khăn cho rider là đoạn đường về. Về nguyên tắc, đoạn đường đi thả xuống “sướng” bao nhiêu thì đường về phải leo “chua” bấy nhiêu. Và khó khăn hơn đó là, riders phải leo 7 miles đường dốc cuối cùng trước khi “về đích” bằng những sức lực cuối cùng còn lại sau 33 miles. Giống như một nghịch lý: thả dốc lúc sức lực còn dồi giàu và leo dốc lúc “sức tàn lực kiệt.” Nhưng đó chính là cái lý thú của Chappell Hill. Một số riders chọn cách ngược lại, đó là đậu xe và start ở Washington Park, cách đỉnh Chappell Hill 20 miles. Bằng cách đó, riders có thể dễ dàng chinh phục Chappell Hill và quay trở về park không mấy khó khăn. Nhưng như vậy thì không “đả”, không phê. Đi như vậy cũng không phải là training, mà thật ra là enjoying. Mục đích cuối cùng là làm sao cho thật mệt! Và chỉ khi dùng những sức lực rất khiêm tốn còn lại để leo những dốc cao, rider mới feel được cái cảm giác chinh phục, chiến thắng khi reaching the top. Phải thêm một cái mở ngoặc ở đây, đó là khi lên tới đỉnh rồi và thấy được những cái đỉnh tiếp theo cũng cao không kém. Và cảm giác lúc đó rất là… khó tả. Tóm gọn lại chắc chỉ là mấy từ cô đọng, nhưng nhiều ý nghĩa: Oh man! Again? Damn it!
Ở những đoạn thả dốc đầu tiên, chú Hùng vượt lên và rủ mình ráng chạy để catch up gia đình chú Phiệt. Ok, mình sẽ ráng hết sức. Nói vậy thôi, chứ cũng phải save sức cho đường về nữa. Sức chú Hùng hơn xa mình nên chỉ khoảng gần nửa tiếng, chú Hùng đã “mất hút trong màn sương sớm.” Tuy nhiên một record mới của mình cũng được thiết lập ở đoạn đường này, đó là maximum speed lên tới 29.2 mph (lúc gặp chú Hùng ở park, hỏi max spd của chú bao nhiêu, chú bấm computer lên check và… unbelievably, it’s near 33 mph).
Qua chỗ chú Phiệt đậu xe khoảng 4 miles là một đoạn đường rất xấu. Hình như người ra mới cày lên để chuẩn bị làm mới lại. Đá nhỏ khá nhiều, và đây chính là nightmare cho dân đi xe đạp. Vỏ xe đạp rất mỏng, nói chung không có protection nhiều, nên chỉ một cái dăm nhỏ thôi, cũng có thể làm xì lốp. Tất cả những gì có thể làm lúc này là vừa chạy vừa cầu nguyện mà thôi. Mình cũng catch up được gia đình chú Phiệt và chú Hùng ngay khi qua đoạn đường này (chắc dài khoảng 1 mile). Từ đây tới Washington Park cũng tương đối dễ dàng, nhưng phải dừng lại vài lần để chờ Kevin và vợ chú Phiệt. Vì mới làm quen với đường đồi nên vừa chạy vừa làm quen với kỹ thuật chuyển gears.
Nghỉ ở park khoảng hơn 20 phút. Sau khi ăn uống 1 chút lấy lại năng lượng cho chuyến về, mọi người cùng chụp hình kỷ niệm.
Mới bắt đầu đoạn đường về, boss, chú Hùng và chú Phiệt bất ngờ vượt lên. Mình vẫn ráng đi theo, nhưng không dùng hết sức vì 7 miles cuối cùng mới chính là nơi “phân định cao thấp.” Biết là cần save energy, nhưng tranh thủ một đoạn xuống dốc, mình cũng ham hố chuyển sang gear lớn nhất và đạp phụ theo, thật không ngờ mình đạt được 33 mph. Và đây cũng là new record của chuyến đi lần này. Chạy được khoảng 7 miles, trước khi tới đoạn đường xấu, boss quyết định dừng lại chờ mấy người đi sau. Vì chance xì lốp ở đoạn đường này rất cao, nên tốt nhất là tất cả đi chung 1 nhóm, có gì còn giúp đỡ nhau. Ở đây, chú Hùng mới phát hiện ra là rear brake của xe vợ chú Phiệt trục trặc. Mất khoảng 15 phút để sửa, mọi người tiếp tục lên đường. Thật may mắn, không ai bị xì lốp.
Đến chỗ đậu xe của gia đình chú Phiệt, vợ chú và Kevin nghỉ. Như vậy cũng khá đủ cho lần đầu đạp ở Chappell Hill rồi. Nhóm còn lại bắt đầu chinh phục 7 miles cuối nhưng cũng “chua” nhất này. Có lẽ “cừ” nhất là vợ boss. Đây là lần đầu tiên từ April, cô Cúc mới trở lại Chappell Hill. Lần trước mặc dù cô Cúc cũng có chạy, nhưng vì chạy với cô Oanh (em gái) nên cô Cúc chỉ chạy 14 miles thôi (14-mile route doesn’t count!). Mặc dù cô Cúc đạp không nhanh, nhưng có vẻ khá bền.
Lúc về tới nơi, mình hỏi chú Hùng check lại computer xem max spd của chú bao nhiêu. Trời ạ, không thể tin vào mắt mình, 35.4 mph. Mình kể lại cho boss, boss lắc đầu: is something wrong with his computer? i can’t believe that!
Cả nhóm rời Chappell Hill lúc 12:30 pm. Trở về Houston, cả nhóm ghé tiệm phở để bù lại phần năng lượng đã burn và hẹn tuần sau ở West Columbia Bike Tour.