Accord
![]() |
Say nothing. A picture is worth a thousand words.
Thế là cuối cùng mình cũng nhận đủ số tiền rebate của Canon. Tính từ lúc mua máy đến giờ là 2 tháng. Cũng không đến nỗi quá chậm như một số lời than phiền trên các forum. Lúc đầu, trước khi mua, có đọc một số bài viết về rebate của Canon. Một bài tương đối hoàn chỉnh nhất là từ the-digital-picture. Đây cũng là trang mình ghé xem nhiều nhất trước khi quyết định mua máy. Theo như tác giả bài viết thì lấy đủ rebate từ Canon không quá dễ dàng. Canon luôn có nhiều lý do để hold số tiền rebate càng lâu càng tốt. Tuy nhiên, nếu người mua vẫn kiên trì theo đuổi thì Canon cũng sẽ trả lại đúng theo đã hứa. Và tác giả của bài viết đó cũng khẳng định mình gặp không ít khó khăn, nhưng cuối cùng cũng nhận đủ tiền rebate. Kỷ lục là 6 tháng tính từ ngày mua máy!
Người mua thường có tâm lý trừ trước số tiền sẽ nhận qua rebate (mail-in-rebate) để justify cho lý do mình mua món này chứ không phải món kia, cũng như tự nói với mình rằng mình đã có một good deal. Mặc dù trên thực tế, họ phải trả full price khi mua hàng đó cộng thêm các thứ thuế tính trên full price đó. Việc có nhận lại đúng số tiền rebate đó hay không lại là chuyện khác. Và tâm lý thường thấy là sau 2, 3 tháng người mua sẽ dần dần quên đi số tiền đó cũng như làm biếng dispute nếu rebate submission bị từ chối, với suy nghĩ có mấy chục bạc mà gọi tới gọi lui sao mắc công quá. Trong khi chính mấy chục bạc đó lại là lý do ban đầu kéo người mua đến quyết định chọn sản phẩm đó. Và một thống kê của PC Mag cho thấy tuy rebate kích thích tiêu dùng nhưng số người thật sự nhận lại được số tiền rebate thường dưới 50%. Lỗi gặp phải thường thấy là quên submit rebate, submit trễ, submit không đúng quy định, thiếu giấy tờ và nhiều nhất là nản chí không muốn dispute khi bị từ chối.
Chiêu thường thấy nhất của các các hãng (không riêng gì Canon) khi offer rebate dùng để từ chối là “không nhận đủ giấy tờ chứng minh.” Nếu không chuẩn bị đối phó với trường hợp này, người mua sẽ dễ dàng nản lòng, bỏ cuộc cũng như bỏ luôn số tiền mình đáng lẽ được nhận. Vậy để đối phó với chiêu này, người mua phải làm gì? Tuy dễ nhưng không phải ai cũng nhớ làm: đó là sao lại ít nhất 1 copy tất cả các giấy tờ gửi đi. Thông thường muốn nhận được rebate, người mua phải nộp ít nhất 3 loại giấy tờ: rebate form, bảo sao (hoặc bản chính) của sale receipt, và bản chính của UPC code cắt từ hộp (hay thùng) của sản phẩm. Nguyên tắc chung là gửi cái gì đi, làm một bản photocopy của cái đó.
Có thể nói mình quá rành những chiêu này (vì hình như mình mua đồ rebate hơi nhiều!) nhưng nhiều khi cũng làm biếng, không sao lưu lại các giấy tờ. Tuy nhiên lần này, số $ không phải nhỏ, nên chịu khó một chút. Trước hết là giai đoạn pre-approval, làm online. Sau khi enter serial numbers của lens và flash vào, nó nói là mình đã được pre-approved, và số $ rebate là $120, nhờ mình mua 2 cái nằm trong danh sách các sản phẩm đủ điều kiện: $50 cho lens, $10 cho external flash và double là $120. Có tổng cộng 4 steps, mình đã xong step đầu tiên. Sau đó là cắt UPC code của hộp đựng lens và flash gửi đi kèm theo sale receipt cũng như rebate form. Có chuẩn bị trước, mình giữ lại một bản photo trước khi gửi bản chính. Cho chắc ăn, mình ra bưu điện mua thêm tracking cũng như delivery confirmation để theo dõi đường đi của cái thư cũng như có bằng chứng chứng tỏ người của Canon đã nhận được thư.
Xong. Bây giờ thì chỉ biết ngồi chờ step 3: check approved. Step này khá lâu, chắc cũng hơn 1 tháng từ lúc mình được confirm là mail received. Một ngày đẹp trời, mình nhận được email thông báo, a $50 check has been approved. What? Are you kidding me? Why is 50?
Sau khi bình tĩnh lại, take a deep breath, mình nghĩ ra: đây là trò cũ thôi. Chắc nó sẽ nói là không nhận đủ giấy tờ chứng minh đã mua flash, nên từ chối $10 cũng như từ chối luôn việc mua 2 sản phẩm của Canon, và double rebate sẽ không thể áp dụng trong trường hợp này. Phải giải quyết mọi chuyện một cách bình tĩnh, mình tự trấn an.
Trang the-digital-picture đề nghị hai cách để dispute: email và gọi phone tới Canon. Vì thật ra Canon không tự làm rebate này, nó thuê một hãng thứ 3 lo hết mọi chuyện. Mà thằng này (web-rebates) hoàn toàn không để một thông tin gì để liên lạc hết. Chắc nó cũng biết, show ra, nó sẽ không được yên thân. Mình chọn cách email cho Canon. Sau 1, 2 ngày gì đó, nhận được reply từ một representative, xưng tên là Brad, nói từ đây cho đến lúc mọi chuyện giải quyết xong, anh ta sẽ là người đại diện Canon. Anh ta giải thích rằng anh ta không thể access đến proof chứng tỏ mình đã mua external flash. Haha, không ngoài dự đoán của mình. Anh ta cho mình 2 options: hoặc là gửi bản copy của sale receipt hay là chụp hình cái hộp của flash với cái lỗ thủng do cắt UPC code ra. Chẳng có gì khó, mình chụp hình liền và gửi cho anh ta. Mình luôn có thói quen giữ lại hộp của tất cả mọi thứ mình mua và chỉ vứt sau 1 năm. Gần một tuần sau, anh ta thông báo là vì $50 check đã được gửi đi nên anh ta đang request một “supplemental check” trị giá $70. Quá trình này mất 3-5 business days. Yeah, đến đây mọi việc coi như xong.
Đầu tuần vừa rồi nhận được $50 check và cuối tuần là cái check $70 cũng về tới. Thế là xong nợ nần với nhau, Canon nhé. Hẹn mùa rebate năm sau Fall-Winter 2007, tớ sẽ gặp lại cậu! Và cũng không quên email cảm ơn anh chàng Brad nhiệt tình giúp đỡ.
“You’re done with thinking!” Chắc có lẽ đây là câu đúng nhất cho mình lúc này. Đã từ lâu, mình đã muốn upgrade con Canon S50 già nua hơn 3 năm tuổi. Mình muốn giã từ thế giới của point-and-shot camera. Mình muốn bước vào một giới “cao cấp” hơn, thế giới của nghệ thuật, của sự sáng tạo, của những ai dẹp bỏ yếu tố nhẹ nhàng, tiện lợi khi chụp ảnh và quan tâm vào một thứ duy nhất: chất lượng của từng tấm ảnh được chụp. Đó là thế giới của SLR. Và trong thời buổi này, digital SLR (dSLR) là sự lựa chọn hợp lý nhất.
Khi có ý định này, mình đã phải suy nghĩ rất nhiều. Đồng thời, researching là một điều bắt buộc, đặc biệt khi mình là newbie trong thế giới này. Trước hết là đọc các reviews để có một số khái niệm cơ bản. Đương nhiên, khi bắt đầu đọc, sẽ có rất nhiều khái niệm mới. Với hai trợ thủ đắc lực là google và wikipedia, đến giờ phút này, chưa có khái niệm nào hai “tên” này không biết. Từ các reviews đó mình bắt đầu hiểu sơ sơ về những điểm mạnh yếu khác nhau của từng hiệu máy, những model của cùng một hiệu máy, và những đời của cùng một model.
Tuy nhiên, đây chỉ là những bước rất đầu tiên. Mặc dù có được những hiểu biết căn bản về các tính năng của những dòng máy ảnh phổ biến, mình vẫn còn rất phân vân trước câu hỏi “mình nên mua cái nào là tốt nhất?” Mua máy ảnh cũng giống như giải một bài toán tối ưu. Chắc chắn sẽ không có một lời giải duy nhất, cũng như sẽ không có một đáp án hoàn hảo nhất. Không nên đặt câu hỏi “cái nào ngon nhất?” Mà thay vào đó, vấn đề cần đặt ra là với bao nhiêu đó tiền (có hạn) loại máy ảnh nào sẽ phù hợp nhất cho nhu cầu hiện tại (cũng như tương lai gần) của mình. Nếu có điều kiện kèm theo, sẽ là forward compatibility, hay nói cách khác là nếu sau này cần nâng cấp, lựa chọn nào sẽ tiết kiệm nhất?
Sau một thời gian dài đọc reviews, talk với những người cùng sở thích, đọc các bài trên các 4rums về photography, mình quyết định lựa chọn con đường cho riêng mình: ưu tiên cho lens hơn body. Đối với brand name, cá nhân mình thích Canon hơn Nikon. Khi chọn Canon, dường như mình chỉ còn hai lựa chọn: đó là Rebel XTi hay 30D. Về build quality, XTi chắc chắn không thể sánh bằng 30D: một cái bằng plastic (XTi), một cái bằng magnesium alloy. Về tính năng, chắn chắn một tay ngang cũng có thể liệt kê hàng tá cái “gạch đầu dòng” 30D hơn XTi. Nhưng XTi có quá tệ hay không, và $400 cách biệt đó có nên để dành và đầu tư vào một lens tốt hơn hay không? Câu trả lời là: XTi hoàn toàn không tệ chút nào. Với hàng tá các tính năng nổi bật được upgraded từ đời trước (Rebel XT), đặc biệt là hệ thống 9-point AF (kế thừa từ 30D), self cleaning sensor (all-new), 10.1 megapixels… thật không quá khó hiểu khi XTi lọt vào danh sách “highly recommended” của dpreview, cũng như danh sách best dSLR under $1,000 của Steve’s Digicams. Hi vọng mình chọn đúng!
Về cá nhân, mình thích design của XTi hơn 30D. Mình đặc biệt ghét cái joystick của 30D. Mình chưa dùng nó nhưng mình cảm thấy nó không tiện bằng dạng 4 nút truyền thống như trên XTi. Tuy nhiên, mình nghĩ nếu XTi có một monochrome LCD panel dùng riêng cho những params như 30D, nó có thể sẽ save battery hơn. Về kích thước, XTi dường như hơi ngắn so với tay của mình. Mình nghĩ nếu nó dài thêm chỉ khoảng nữa inch, chắc chắn sẽ không có gì đáng phàn nàn về kích thước của nó. Mình cũng đã từng nghĩ sẽ gắn thêm battery grip nhưng giá của cái grip này hoàn toàn không rẻ (~$120). Tuy nhiên, mình chỉ xem đây là những minor drawback, không ảnh hưởng đến quyết định của mình. Về build quality, mặc dù làm bằng plastic, XTi nhìn không cheap chút nào, đặc biệt với black finish. Silver finish nhìn không pro lắm. Và cũng vì cái tính “chuộng hình thức” này mà mình phải “bấm bụng” chi thêm gần $40 cho black finish.
Có lẽ bước chọn lens là một trong những bước khó khăn nhất. Nó còn khó hơn do mình chưa xác định được mình thích chụp gì nhất. Trong hoàn cảnh này, mình quyết định kiếm một general purpose lens (dân trong nghề hay gọi là “walk-around” lens). Từ các reviews và recommendations của the-digital-picture và fredmiranda, mình quyết định “chơi” một con zoom lens: Canon EF 24-105mm f/4 L IS USM. Cộng với các bài viết trên các 4rums của Steve’s Digicams, dpreview… mình tin đây là một lens thích hợp. Tác giả bài review trên trang the-digital-picture.com thậm chí còn phán:
If I had only one lens, this would be the one
Lens này được xếp thứ 2 trong danh sách các general purpose lens tốt nhất. Hình như the-digital-picture là trang có ảnh hưởng nhất trong việc chọn và mua máy ảnh lần này. Thật ra, mình cũng muốn có một lens nhanh cỡ f/2.8 nhưng bù lại (do ngân sách trung ương rót xuống có hạn) mình đành chọn focal length thay cho speed. Vả lại, lens được xếp hạng nhất trong danh sách của the-digital-picture lại là EF-S mount, tức là nhiều khả năng lens này sẽ không dùng lại được nếu sau này mình có cơ hội upgrade lên full-frame body. Nếu xét đến forward compatibility, EF lens sẽ được favor hơn.
Sau khi chọn body và lens xong, accessories là những thứ kế tiếp. Đầu tiên trong danh sách là một external flash. Với size của XTi, chắc sẽ khá “hợm hĩnh” nếu mình ham hố con Speedlite 580EX. Hiểu được điều này, mình quyết định con 430EX, hi vọng sẽ không bị chê là “con rùa cõng con voi” nếu như dùng 580EX cho XTi. Sau đó là mấy thứ lặt vặt như rechargeable battery cho external flash, compact flash memory, camera bag. Lúc đầu mình định order cái SanDisk Extreme III CF 2 GB với hy vọng: memory card càng nhanh, write speed sẽ càng nhanh. Tuy nhiên thực tế là điều này chỉ đúng một cách tương đối. Sau khi đọc một speed test report của robgalbraith, mình thấy thật phí $ vì những dSLR xịn cỡ như EOS-1Ds Mark II cũng ghi chưa vượt quá 10 Mb/sec, và quan trọng hơn là trong tất cả các tests (với nhiều model máy khác nhau), không có sự khác biệt rõ rệt về write speed giữa SanDisk Ultra II và Extreme III, và trong một vài trường hợp, Ultra II lại nhanh hơn Extreme III (surprised, huh? yeah, me too!) Về rechargeable battery cho external flash, sau khi tham khảo một số reviews (đặc biệt từ một article của Dave Etchells đăng trên imagingresource), mình chọn Energizer 2500mAh và bộ charger MH-C204W của Maha Powerex (được Dave đánh giá thích hợp nhất hiện nay cho NiMH rechargeable batteries).
Bước cuối cùng là chọn store. Sau khi shopping around cũng như thường xuyên ghé các trang comparison như PriceGrabber, Shopping… mình quyết định chọn Abes of Maine để mua body, Beach Camera for lens và external flash, và thomas-distributing for batteries and charger. Về camera bag, lúc đầu mình định chọn Lowepro Toploader 65 AW theo recommendation của the-digital-picture. Nhưng hôm trước đi dạo dạo ở compusa, tình cờ thấy Rezo 140 AW đang on sale chỉ có $15, thế là lụm luôn, vì nó khá vừa với XTi, trong khi Toploader 65 AW lại quá mắc (best deal mình tìm được lúc này là $51.95 shipped). Nói chung mình chọn store dựa trên 2 tiêu chí: reputation và best deal. Quan trọng hơn hết, những store này phải là Canon Authorizard Dealer, nếu không warranty và rebate có thể bị void.
Mặc dù đến thứ hai tới, body với về tới, thứ ba thì lens và flash về, còn battery cho flash thì phải đến thứ 4, nhưng hôm nay vẫn tranh thủ viết bài tạm gọi là “preview.” Đợi đến thứ 3, chắc chắn sẽ post hình lên “khoe hàng.” Kể ra đây cũng là một trong những big investments từ trước tới giờ.
Trưa chiều hôm qua, anh Nemo nhắn là Amazon sắp có đợt giảm giá cho Xbox 360 vào trưa Thanksgiving Day (11:00 AM PST). Lên Ben’s Bargains check lại thì quả thiệt có chuyện này. Bà con cũng đang bàn tán xôn xao. Lên Amazon xem thêm thì biết đây là chương trình Customer Vote kéo dài 4 tuần từ tuần Thanksgiving. Amazon sẽ đưa ra 1 danh sách các món hàng sẽ giảm giá và dân chúng sẽ vote. Món nào được nhiều phiếu nhất sẽ được đưa ra để bán với giá “rẻ như cho.” Và Xbox 360 (Core system) là winner trong tuần đầu tiên này sẽ được bán với giá $100. Nhưng chỉ có 1000 cái thôi. Mình nghĩ mấy chục triệu thằng hăm he mua cái này thì với 1000 cái, chắc chỉ vài giây là hết liền. Tuy nhiên, cũng chẳng mất gì nếu mình muốn thử thời vận! Mình nghĩ nếu hên mua được, hoặc bỏ lên eBay kiếm vài trăm lời hoặc là để lại cho cousin của mình chơi cũng được.
Trưa Thanksgiving Day (12:58 PM Central Time Zone) Còn 2 phút nữa là bắt đầu bán rồi. Ráng giữ trang Customer Vote up-to-date bằng cách liên tục refresh. Vẫn còn chạy, mặc dù hơi chậm. Cũng phải thôi, vì mấy chục triệu thằng đang rình mà. Mình mở thêm 1 tab WorldTime cho chắc ăn.
12:59 PM, còn 1 phút nữa, vẫn chưa đến giờ bán, nhưng trang Amazon đã gần như tê liệt. Vẫn Loading… Thử vào trang chính của Amazon. Loading… Chẳng khác nào 1 vụ DoS attack.
1:00 PM, Loading… Loading…
1:13 PM, Amazon hoạt động lại rồi. Mình đã thấy cái Xbox, nhưng… sold out! Nhìn xuống xe đạp leo núi $60 vẫn còn nút “Get this deal.” Chụp liền. Lúc này Amazon load khá nhanh. Step 2 là một câu hỏi nhảm về toán: 5 cộng 8 bằng mấy? Piece of cake! Is it 13? Sau khi click đồng ý Terms & Agreement (mặc dù không kịp đọc, haha mình liều thiệt), một trang mới hiện ra:
We’re very sorry! This item is no longer available at the special Customers Vote price. As we stated earlier, our supply was limited, and that supply didn’t last long at this bargain price. Below, you’ll see a few things you might like instead, or you can go back and try for one of this week’s other deals.
potay.com
Chỉ còn 2 món là $25 Dancing Barbie và Amazon Prime Membership gì đó. Nhưng chắc cũng tương tự mà thôi, chẳng muốn try nữa! Quá nản! Bắt đầu lên Ben’s Bargains xem thử có chú nào mua được không. Vui thiệt, dân chúng bắt đầu chửi. Chú thì chỉ than thân trách phận vì dial-up connection nên đành chịu thiệt. Chú thì tức tối vì T3 connection cùng với 1 đám đàn em lên đến 10 tên tay không rời phím F5 mà vẫn không cách nào load được trang Amazon. Chú thì chửi vu vơ mấy tay Rusian hay Chinese hackers và đoán già đoán non là sớm muộn gì cũng sẽ thấy 1000 cái XBox này trên eBay. Chú thì quả quyết là 1000 cái Xbox đã hết veo trong vòng 1.2 giây. Chú thì bảo đây chỉ là trò lừa bịp của Amazon và sẽ chẳng có ai mua được. Ah, có một chú khoe là mua được, nhưng chẳng nói gì thêm nên chẳng biết thiệt giả. Nhưng nói chung, ngoài chú khoe khoang đó, chả thấy ai mua được. Nói đúng hơn là lúc đó không ai load được trang Customer Vote.
Tính ra mình mua bán online đã lâu (nhưng mua nhiều hơn), nhưng đây là lần đầu tiên mình gặp một chuyện lạ lùng như vậy. Đó là seller gửi “dư” hàng. Trước kia thì mình chỉ mua ở những trang truyền thống như buy.com, amazon.com, hay những trang chuyên bán hàng computer như newegg.com, zipzoomfly.com… nhưng từ khi làm quen với ebay, mình đã thích nó và thường tìm đến nó nhất là khi cần hàng cũ giá rẻ.
Vừa rồi, trong hãng upgrade vài cái máy, nên dư ra mấy bộ motherboard+cpu cũ. Tuy là cũ, nhưng cũng còn chạy được. Mình xin về, tính mua thêm vài thứ linh tinh như ram, hdd, case để ráp cho mấy đứa nhỏ vừa học vừa chơi. Thế nên ebay là nơi mình ghé đầu tiên. Dạo dạo một vòng, thấy có mấy chú rao ram cũ giá cũng rẻ, vào bid và mua 2 thanh PC100 128 MB giá $14 (tính luôn shipping). Mọi chuyện diễn ra như mọi lần: trả tiền, đợi 2-3 ngày thì nhận được. Sau khi test xong xuôi, để positive feedback cho seller, mình bắt đầu rình mấy cái case cũ. Vậy mà hôm qua, vừa đi học về, thấy 1 bubble envelope trong đống incoming mails của mình mà ông Ngoại đã phân loại ra. Lấy làm lạ, hỏng biết ai gửi cái gì đây?!
Thật ra, mình cũng đang chờ 1 bộ đèn xe đạp ship từ HongKong. Nhưng mình mới trả $ có mấy ngày mà, làm sao tới nhanh như vậy được, vì ít nhất cũng phải hơn 1 tuần. Mà bộ đèn xe đạp thì làm sao nhỏ như vậy được? Mở ra xem thì thấy thêm 2 thanh ram PC100 128 MB nữa, giống y chang 2 thanh nhận được cách đó 1 tuần. Xem lại email của seller thì đúng là chú này. Lên ebay check lại thì mình chỉ mua 2 thanh thôi, và mình cũng chỉ trả đúng $14. Hehe… chắc chú này ship nhầm hàng đây! Mấy hôm nay đợi email xem chú này có biết chú nhầm hay không, nhưng vẫn chưa thấy. Ba hỏi nếu nó đòi lại có trả không? Uh, chắc trả chứ, nhưng với điều kiện, nó phải chịu tiền shipping. Nói chung, nếu nó không nói thì mình cũng im luôn coi như trúng số. Còn nó muốn lấy lại thì cũng ok thôi, sau khi nhận được prepaid postage, mình sẽ ra bưu điện trả lại.
Cũng nhờ lần mua xe đạp lúc trước mà mình “bén duyên” với ebay. Trước đó, cũng nghe nhiều người nói về ebay, nhưng mình có thèm quan tâm đâu. Đến khi mua được đồ trên đó mới thấy thích đó. Nhiều khi chẳng rẻ hơn chỗ khác là mấy, nhưng mua được từ bidding cũng vui vui. Đành rằng cũng phải bỏ $ ra mới có, nhưng nó có gì đó “đã” hơn. Nhất là cái phút cuối hồi hộp, khi cả đống thằng “khùng điên” bid chỉ để thắng, mà quên đi giá trị thật của nó. Thanks God, mình chưa bao giờ trong situation đó.
Hmm… lại lăng nhăng nữa rồi, quên đi chủ đề chính là bán hàng kia mà. Cũng phải từ từ chứ, có mua rồi mới có bán, đúng không?
Số là trước đó, mua 1 con bike. Nhưng cái brake levers (dân VN gọi nôm na là cái tay thắng) và cái shifters không được ưng ý lắm. Vì 90% dân biker dùng STI control (brake levers và shifters được gom thành 1) trong khi cái của mình thì “anh ở đầu sông, em cuối sông” nhìn cứ “chuối” thế nào ấy! Thế là quyết định upgrade lên STI control. Bởi vậy nên mới lòi ra cái để bán.
Đó là một bộ shifters (tên đầy đủ là Shimano Dura-ace bar-end shifters) và một bộ Tektro brake levers (model R200).
Mình quyết định bán bộ shifters trước. Lúc đầu tính nhờ tụi chuyên bán đồ trên ebay bán, nhưng sau khi đi vòng vòng thấy tụi nó ăn $ commission “dã man” quá. Thằng thấp nhất cũng 25% final sale. Trừ chi phí listing này nọ, tính ra “ta chẳng còn chi!” Bởi vậy nên quyết tâm tự mở shop. Đọc hướng dẫn của ebay, thấy cũng đơn giản. Quan trọng chỉ là: giá cả, chụp hình, mô tả kỹ lưỡng, và shipping. Cái mình thiếu duy nhất là reputation. Vì là dân tay ngang nên chẳng có một feedback nào từ buyer hết. Cũng đúng thôi, vì mới mở shop mà. Cũng tại thiếu reputation, nên phải “phá giá” mới mong có người ngó tới.
Sau khi đi vòng vòng xem “dân chúng” buôn bán thế nào, mình quyết định “chính sách” giá như sau:
- Starting bid: $0.99
- Reserved price: $14.99 (seller có quyền không bán nếu giá cuối cùng khi auction expires dưới giá này)
- Buy-it-now price: $24.99 (thằng nào không muốn bid thì mua liền với giá này)
- Shipping: $7.95 (tương đối dư giả vì bưu điện chỉ tính khoảng $5 thôi)
Kèm theo, phải là một số lời quảng cáo như: excellent condition, no sight of wear or scratch, low millage, works properly… Cuối cùng phải là một số điều kiện để tránh phiền phức về sau: All sales are final. No return accepted.
Coi như xong, bây giờ chỉ cần đi ngủ, chờ bà con vô bid thôi. “Mại dô, mại dô… quẹo lựa, lựa lụm luôn anh 2 ơi…”
Sáng mới vào hãng, lên check shop của mình liền, xem có chú nào “sập bẫy” chưa. Mình list 7 ngày vì sợ chưa có reputation, ít người dám bid. Vừa mới bấm vào “My eBay”, mừng không thể tả. Không thể tin vào mắt mình, có thằng mua rồi. Nó chuyển $ vào PayPal luôn rồi. Và eBay nhắc mình phải ship hàng cho nó. Trừ tiền listing, shipping này nọ, tính ra mình bán được trên $25. Cũng không tệ cho lần đầu tiên.
Nhưng niềm vui không kéo dài được bao lâu. Hôm nay lên check lại giá của mấy shop giống mình. Trời ạ, nó bán đồ cũ hơn mà được những $45. Oh my God, mình hớ rồi!
Update [08/24/2006]: có một shop khác bán bộ shifters giống mình kết thúc ở $68. hichic… mình lỗ nặng rồi!
Nhưng không sao, biết đâu mình để cao quá, chẳng thằng nào thèm ngó! Tụi Mỹ có một câu: “First time for everything,” nghĩ mà đúng.
Once upon a time, boss rủ đi xe đạp. Nghĩ cũng hay, mình đã không đụng tới nó gần chục năm rồi, bây giờ tự nhiên thấy thích nó quá chừng. Mấy bữa đầu, vì chưa rành gì về bike nên đành mượn con mountain bike của boss. Một phần cũng để thử xem mình có thích hay không đã. Chứ chưa gì đã “hấp tấp” mua, rủi hỏng thích nữa thì… mắc công đem bán.
Đi được 2,3 bữa gì đó, anh Quí cho mượn chiếc mountain bike của ảnh. Nói chung, nó cũng giống chiếc của boss cho mượn thôi, nhưng cái wheels khác. Nó là wheels dành cho road bike nên nhỏ hơn, nên đạp nhẹ hơn. Đi cũng được 2,3 bữa nữa, cảm thấy thích cái “trò” này thiệt và bước kế tiếp là mua cho mình một chiếc.
Nhớ cái lúc đó, có biết gì về xe đạp đâu. Vừa tranh thủ research online, đọc reviews và hỏi boss, anh Quí. Lúc đầu, chỉ tính mua một chiếc dưới $800 thôi. Boss recommends ra store mua 1 chiếc giống của boss (khoảng $1100+tax), nhưng sao lúc đó thấy khiếp quá nên thôi, để kiếm hàng online thử. Tình cờ thấy một thằng bán 1 chiếc tương đối giống chiếc Fuji của boss trên eBay, hơi khác model một chút (Team Pro - chiếc của boss là Team SL). Mà ngặt một nỗi, trước giờ có mua bán trên eBay lần nào đâu! Thôi kệ, liều vậy!
Còn 3,4 ngày nữa, cái auction mới expired mà giá đã trên dưới $500 rồi. Hỏng biết cuối cùng nó sẽ lên bao nhiêu(?!) Me nó suốt, không thấy thằng nào vào bid thêm hết, vừa mừng lại vừa lo. Mừng là vì trong 2 ngày mà giá không lên, lo là vì biết đâu cũng có 2, 3 thằng giống mình, chuyên trị bid giờ chót.
Cuối cùng thì “Judgement Day” cũng tới.
- Còn khoảng 2 tiếng nữa thì hết giờ bid. Lúc đó giá chỉ mới khoảng $600.
- Còn 5 phút nữa… Trời ạ, dân chúng bắt đầu bid. Giá lên như điên. Chỉ trong chớp mắt, nó lên $200.
- Còn 3 phút nữa, thấy tình hình tạm lắng dịu, với lại giá này chỉ hơi over budget 1 chút thôi. Chạy qua phòng anh Quí hỏi xem có nên mua chiếc này không. Thiệt ra, hồi sáng đã nhờ ảnh xem thử rồi. Ảnh nói, frame và components cũng ok. Bây giờ chỉ là confirm lại lần chót thôi.
- Nhưng mà hết giờ discuss rồi, cứ bid đại, lỡ hớ thì không mua, cùng lắm bị 1 cái bad review thôi.
- Mình bid thôi. Sau vài lần bid giá lên tới $887. Tạm thời mình dẫn đầu. Nhưng không biết có chú nào nhảy vào không nên cứ phải refresh liên tục. Một trang để xem giá, một trang sẵn sàng để bid. Nhưng mọi chuyện êm hơn mình tính. Cuối cùng cũng mua được với giá $887+$69 S&H. Tính ra cũng dưới $1000.
Bây giờ mới là giờ discuss với anh Quí để xem có nên mua hay không? Nhìn sơ qua thì cũng ok với giá như vậy. Frame thì ok, có fork và seat stay là fiber carbon (cái này hơn xe của boss vì boss kô có fiber carbon seat stay). Còn components thì cũng ok. Được 2 cái Ultegra derailleurs. Nói chung, ok hết, chỉ trừ cái brake levers và bar-end shifters là không ưng ý lắm. Thôi kệ, cái đó nhỏ, cần thì sau này upgrade cũng được.
Discuss xong, quyết định mua. Thật ra, vì Katy Flatland Tour cũng gần nên quyết định mua cho rồi, để có cái mà chạy chứ. Một tuần sau, nó ship về tới. Nói chung mọi thứ đều tốt, trừ cái top tube bị móp 1 chút, nhưng không đáng kể. Chẳng lẽ vì một chút như vậy mà ship đi ship lại thì cũng phiền.
Chạy được khoảng 2 tháng thì upgrade cái shifters lên STI Ultegra (cũng mua trên eBay luôn). Bây giờ thì con bike của mình đẹp và xịn như mơ (với mức giá ~$1100).