Blu-ray vs. HD DVD. I seem to see the winner.

Blu-ray vs. HD DVDCũng như những tín đồ của high-definition (HD) video, mình luôn mong một trong hai format hiện nay (HD DVDBlu-ray) sẽ thắng. Lý do đơn giản là thị trường sẽ gom về một mối và tất cả các nhà sản xuất sẽ chỉ lo hỗ trợ duy nhất một format mà thôi (như DVD hiện nay). Từ đó consumer sẽ “yên chí” mà đi theo một format. Có như vậy, giá của các thiết bị phục vụ cho HD video mới giảm thêm được. Và như vậy, mình mới có cơ hội sở hữu món đồ chơi công nghệ cao và rất “thời thượng” này.

Tuần vừa rồi phải nói là thê thảm cho những ai ủng hộ HD DVD. Còn đối với các tín đồ của Blu-ray thì phải nói “thành công nối tiếp thành công.” Đồng ca cùng Best Buy và Netflix, Wal-mart cũng tuyên bố từ tháng 6 năm nay, Wal-mart sẽ chỉ bán exclusively các sản phẩm Blu-ray (bao gồm phim và players). Như mọi người đều biết, Wal-mart có thể được coi là nhà bán lẻ lớn nhất thế giới. Tuyên bố của Wal-mart được ví như những cú đánh cuối cùng knock-out HD DVD.

Ngoài ra, một tin đồn từ Hollywood Reporter cũng đang lan nhanh, đó là Toshiba, một trong những nhà phát triển và ủng hộ HD DVD mạnh mẽ nhất, cũng sẽ làm giấy “khai tử” cho đứa con HD DVD của mình trong vài tuần tới. Mặc dù Toshiba phủ nhận tin đồn này, nhưng chúng ta cũng nên chờ xem. Bởi lẽ nếu tin đồn kia thành sự thật, thì cũng có nghĩa lá cờ trắng đầu hàng từ phía HD DVD sẽ được treo lên. Và khi đó consumers sẽ thở phào và tự bảo, finally, it’s over.

Sau bước đi của Best Buy, Netflix và Wal-mart, mọi người lúc này sẽ bắt đầu để ý tới những đại gia còn lại hiện vẫn đang ủng hộ HD DVD, trong đó có Microsoft, Intel, Universal Studios, Paramount Pictures. Paramount thì còn vướng cái deal ký hồi tháng 8 năm ngoái, do đó Paramount sẽ chỉ chờ Toshiba tuyên bố “đầu hàng” thì mới có thể gia nhập Blu-ray. Microsoft cũng vậy, chắc sẽ kết thúc ở quyết định mang tính hình thức “hỗ trợ cả hai,” “vì quyền lợi của người tiêu dùng.” Ảnh hưởng nặng nề hơn có lẽ là Universal vì từ trước tới giờ, hãng này chưa phát hành một title nào dùng Blu-ray hết. Quá trình chuyển hẳn qua Blu-ray sẽ không khỏi tốn kém.

Đến giờ phút này, có thể câu hỏi “Who’s the winner?” sẽ không còn hợp thời nữa mà thay vào đó “cha đẻ của HD DVD, Toshiba, sẽ làm gì để đứa con của mình “ra đi” một cách “thanh thản” ?” Tuy nhiên, sẽ có rất nhiều màn không kém hấp dẫn sắp xảy ra trong cuộc chiến một mất một còn này.

——————– updated [02/16/2008] ——————–

Không cần chờ lâu, hôm nay tờ báo online NHK của Nhật đã đăng tin Toshiba chính thức chấm dứt phát triển HD DVD. Mặc dù các sản phẩm HD DVD sẽ còn tiếp tục đưa ra thị trường, nhưng công tác R&D cho HD DVD xem như kết thúc. Đồng thời nhà máy ở Aomori Prefecture, phía bắc Nhật Bản cũng bị đóng cửa. Có thể nói đây là một mất mát nặng nề cho Toshiba. Bước tiếp theo là xem phản ứng của Microsoft.

(source–via Reuters)

——————– updated [02/19/2008] ——————–

Mình đã hơi vội vã khi dùng từ “chính thức” khi update entry này vào ngày 02/16. Mặc dù kịp thời sửa chữa nhưng mình cũng cần rút kinh nghiệm! Tuy nhiên, Toshiba đã thật sự “chính thức” treo cờ trắng (source) hôm nay.

Trận chiến giữa HD DVD và Blu-ray đã chấm dứt, nhưng chưa nên vội vã sắm một đầu Blu-ray. Why? Một điều chắc chắn là sẽ có thêm nhiều hãng chuyển sang sản xuất đầu Blu-ray vì đây là công nghệ duy nhất cho HD video. Tuy nhiên giá của thiết bị này sẽ giảm không nhanh bằng thời gian trước kia, khi đối thủ chính của Blu-ray vẫn còn trong cuộc. Mình đoán giá của Blu-ray sẽ giảm chậm lại trong giai đoạn chuyển tiếp này. Sau đó, khi tất cả các nhà sản xuất đều vào cuộc, giá của Blu-ray mới giảm nhanh hơn. Lúc này, cuộc cách mạng lật đổ DVD mới đến cao trào. Và đây mới chính là cơ hội tốt nhất để người người sắm Blu-ray, nhà nhà sắm Blu-ray.

Accord


EX-L V6 AT

Say nothing. A picture is worth a thousand words.

Happy Birthday America - Fourth of July

US FlagHôm nay là Lễ Độc lập của Hoa Kỳ, nếu nói một cách thân mật là sinh nhật nước Mỹ. Đây là một trong những ngày lễ lớn trong năm. Ngoài New Year, đây là ngày mà hầu hết các thành phố lớn đếu tổ chức bắn pháo bông. Mình quyết không bỏ lỡ dịp này để luyện tay nghề chụp pháo bông.

Lâu lắm rồi mới có một ngày nghỉ giữa tuần như thế này. Buổi sáng được thức dậy trễ, thiệt là thoải mái. Chat chit một chút, sau đó qua Nội ăn party. Sau đó về ngủ một giấc, quá đã. Trước lúc ăn tối, tranh thủ làm cho xong hai bài assembly, vì sáng mai hứa với mấy đứa trong lớp sẽ vào lab, discuss với tụi nó. Nói là discuss chứ thật ra là giúp tụi nó giải. Thành thử cũng phải xem trước để ngày mai nói cho lưu loát. Nhưng bỏ qua mấy chuyện lặt vặt này qua một bên, tập trung vào chủ đề pháo bông.

Năm nay có khá nhiều nơi tổ chức bắn pháo bông, nhưng lớn nhất có lẽ là downtown Houston. Chính quyền thành phố dự kiến sẽ có khoảng 200,000 người tham gia các lễ hội ở downtown dịp này và khoảng 1,000,000 người xem pháo bông. Thật ra từ ngày sang đây, cứ vào dịp July 4th hay New Year, mình hay hỏi mấy người quen nên đứng ở đâu xem đẹp nhất và ít đông người nhất, cũng như parking thuận tiện một chút. Nhưng câu trả lời nhận được khá chung chung. Người thì nói cứ vào downtown, người thì nói đứng trên mấy cầu xa lộ. Mình hỏi cầu xa lộ chỗ nào thì không ai chỉ chính xác hết. Năm nay, tình cờ nghe một anh trên đài VN nói về một chỗ khá vắng nhưng xem rất rõ. Đó là cầu trên đường Main, kế bên đại học UH Downtown. Không biết có ai nghe đài ngày hôm đó nhớ điều này không, chứ mình thì lên google maps search liền chỗ đó. Đó là buổi chiều thứ 3. Hôm đó được về sớm 25 phút. Tranh thủ trời còn sáng, mình ghé ngang một vòng downtown chỗ anh ấy nói để nghiên cứu trước, tạm gọi là đi tiền trạm. Điều quan trọng nhất mình cần nghiên cứu là sẽ chọn exit nào từ freeway, parking, cũng như đường lên lại freeway để về nhà.

Khoảng 8 rưỡi, mình xuất phát. Trên đường vào downtown, có khá nhiều xe đậu trên các cầu xa lộ, có lẽ đây là chỗ mà nhiều người thường nói tới. Nhưng mình không dừng ở đây. Mình tính trước ba “phương án” đậu xe. Parking thứ nhất có vẻ không êm vì đã có quá nhiều người. Mình nhanh chóng lách ra khỏi đám đông, chạy đến parking thứ hai. Đây là parking trả tiền, nhưng khác với hôm thứ 3 đi tiền trạm. Barrier ngay cổng vào parking mở toang. Mình nghĩ chắc buổi tối sẽ được free. Mình cẩn thận hỏi lại 2 người đang đi ra. Đúng là parking này không tính tiền buổi tối. Hên thiệt! Đi bộ đến địa điểm mình đã chọn để xem và chụp hình pháo bông, có vài người hình như cũng đang đứng chờ xem như mình. Lúc này mới 9:10 PM. Tức là theo lịch còn đến 20 phút nữa mới bắn.


Captured from my neighborhood

Thế nhưng từ xa xa đã có những đợt pháo bắn lên. Đây là lần đầu tiên mình xem pháo bông ở downtown nên không thể estimate được khoảng cách từ chỗ mình đứng đến chỗ bắn. Mình tự hỏi, chẵng lẽ anh trên đài VN nói “xem rất rõ” là như vậy sao? Thật ra xa như thế nào thì mình không rõ, nhưng chắc là xa lắm, vì mình không nghe được tiếng nổ nữa mà. Lúc này, mình chỉ mới dựng tripod xuống, chứ chưa lấy máy chụp hình ra. Khoảng 9:15 PM, khi không còn pháo bông nữa, mấy người đứng đó lúc nãy cũng ra về. Mình khá hoang mang. Nhìn qua bên sân thượng của trường UH Downtown, thấy khá nhiều người vẫn còn đứng đó. Mình nghĩ hình như show chính vẫn chưa bắt đầu. Lúc đó có một ông Mỹ dắt chó đi dạo và dừng lại cạnh mình, chắc cũng canh xem pháo bông. Mình hỏi ổng có biết khi nào bắt đầu, và những đợt pháo lúc nãy có phải là show chính của downtown Houston hay không? Nghe ông đó nói xong, mình thật sự yên tâm. Ổng đoán đó là những show khá xa. Show chính ở Houston hoành tráng hơn nhiều, và điều quan trọng nhất là, ổng khẳng định, đứng ở đây xem rất rõ. Lúc đầu, ông này tưởng mình là Chinese. Sau khi biết mình là Vietnamese, ổng bắt đầu hỏi tới. Ổng hỏi mình sinh ra ở đây hay là di cư, rồi hỏi hồi đó ở VN ở đâu. Khi biết mình lúc trước mình ở Sài Gòn, ổng khoe công ty ổng cũng có office ở đó và hỏi tiếp mình ở district nào. Ông này có vẻ khá rành rẽ Việt Nam, đặc biệt là Sài Gòn. Ổng còn hỏi mình có post hình lên internet không. Khi biết mình có album ở flickr, ổng hỏi cặn kẽ nick của mình nữa. Quả thiệt không sai, người Mỹ khá cởi mở và thân thiện.

Mình bắt đầu lấy máy ra, kiểm tra lại một số thông số, chờ showtime. Đúng 9:30 PM, những đợt pháo đầu tiên bắt đầu được bắn lên. Quả thật, đây là chỗ khá tốt để thưởng thức pháo bông mà lại không quá đông người. Và thật đúng với quảng cáo, màn trình diễn pháo bông thật hoành tráng. Các trái pháo được bắn thành một hàng ngang dài, nổ sáng rực cả bầu trời. Tiếng nổ rền vang cùng với nhưng tiếng vọng từ nhưng buildings xung quanh càng làm tăng thêm độ hào hứng của màn trình diễn.


Captured from my neighborhood

Kỳ này máy mình có thêm remote release. Mình chọn aperture f/13 (sau này tăng lên f/11 và f/9), manual focus để ở infinity, và chụp ở chế độ Full Manual (Bulb mode) với IS off. Với remote release, mình thử shutter speed từ 5 giây đến 10 giây. Kiểm tra lại qua view finder, có lẽ focus ở infinity không tốt lắm, nên phải lùi một chút. Dường như đây là một setup khá tốt để chụp pháo bông. Nhưng số lượng pháo khá lớn như hôm nay đã tạo một màn khói không nhỏ. Mặc dù framing kỳ này khá tốt, nhưng background lại không tốt như lần trước ở Kemah. Một background đen tuyền dường như là điều không thể với mức độ khói như hôm nay. Có một đợt pháo rất đẹp nhưng tiếc là mình không chụp được. Đó là lúc bầu trời được làm sáng bởi các trái pháo màu xanh. Màn khói dày đặc được chiếu sáng tạo thành một background màu xanh lá cây tuyệt đẹp. Chưa hết, ngay sau đó là những trái pháo màu đỏ, tím và xanh dương được bắn lên và nổ tung, rất ấn tượng. Cuối cùng là một đợt bắn cấp tập. Mình dẹp ngay việc chụp hình để thưởng thức cảnh tượng hoành tráng có một không hai này. Hàng chục đợt, mỗi đợt là hàng chụp trái pháo đủ kiểu, đủ màu sắc, đủ độ cao được bắn liên tục làm sáng rực một góc downtown, trong tiếng vỗ tay reo hò cùng với tiếng kèn xe tạo nên một không khí lễ hội mà mình chắc rằng từ trước tới giờ mình chưa có cơ hội chứng kiến tận mắt. Chắc chẳng thể nào quên.

Trong lúc viết bài này, chú hàng xóm Chinese cũng đang bắn pháo bông. Mình tạm gác lại việc viết lách để tranh thủ chộp lại những trái pháo “amateur” này. Mà lạ thiệt, hình như những tấm này tuy đơn giản nhưng có phần sắc hơn những tấm chụp ở downtown, chắc tại ít khói. So ra, bắn hoành tráng chỉ đẹp khi xem thôi, chứ chụp hình cho đẹp thì khó cực kỳ. Trong khi bắn từng trái, dễ canh hơn, nhất là với remote release, timing chẳng còn là vấn đề. Năm sau, mình tính làm siêng chạy ra biển Galveston, hi vọng có gì mới lạ.

Post lên đây vài tấm minh họa, còn lại bỏ lên album flickr. Thật ra, những tấm này không đẹp lắm, nhưng nếu cứ chờ cho đẹp mới post lên thì chắc… còn lâu lắm.


From a bridge at Main St. beside UH-Downtown
From a bridge at Main St. beside UH-Downtown

Firework photography at Kemah Boardwalk

Như hằng năm, nhân dịp sắp tới Independence Day, July 4th, Kemah có tổ chức bắn pháo bông trong tất cả các tối thứ sáu của tháng 6 và tháng 7. Tuy không háo hức đi xem pháo bông lắm như tụi nhỏ trong nhà, nhưng nhờ có máy chụp hình mới, mình cũng muốn thử sức một phen. Thấy thiên hạ chụp hình pháo bông sao đẹp quá, mình cũng muốn nhân dịp này tập chụp vài kiểu.

Tính ra, đây là lần thứ hai mình chụp firework. Lần trước là dịp New Year 2007, mấy nhà trong xóm có mua pháo về đốt, mình xách con Canon S50 cùi ra làm vài kiểu, nhưng thiệt là thất vọng! Chẳng tấm nào ra hồn hết, mặc dù S50 cũng có chế độ full manual. Với lại lúc đó cũng chẳng biết kỹ thuật gì ráo, trừ việc nắm duy nhất cái nguyên tắc: long exposure. Nghĩ lại thấy tức cười, hồi đó đọc được trên internet chỉ để ý việc duy nhất là chuyển qua shutter-priority nhưng quên đi việc dùng manual focus. Cứ nghĩ long-exposure là “nhất chiêu độc chiếm giang hồ,” thế nên vừa lụm được bí kiếp đó là mừng húm, chẳng quan tâm đến những chiêu thức khác. Thế là AF system của máy phải struggle với cái bầu trời đen thui trước khi bắn pháo để cố lấy focus. Tội nghiệp con S50 quá! Nó mà biết nói chắc chửi mình khiếp lắm!

Tuy kỳ này có chuẩn bị thêm một số “khẩu quyết” lụm trên net, nhưng kết quả, dù có chút khả quan so với lần trước, nhưng cũng còn khá thất vọng. Đúng lý ra phải blame photographer trước khi blame equipments, nhưng mình thật sự thiếu remote release. Do đó, mỗi lần bấm máy để chụp không nhiều thì ít máy cũng bị rung, mặc dù đứng trên tripod. Dùng self-timer có thể khắc phục được điều này, nhưng chụp kiểu này thì khá hên xui vì khó có thể dự đoán được thời điểm bắt đầu bắn trái pháo tiếp theo để dùng timer. Chẳng hiểu con XTi có chức năng hạ self-timer xuống 2s như các máy Point’n Shot không, chứ nếu dùng 10s default thì chắc chắn là không ổn. Chụp firework tốt nhất là dùng Bulb mode với remote release, nhưng vì chưa có remote release nên Bulb mode cũng không thể dùng vì nó sẽ tăng cơ hội làm rung máy, một điều tối kỵ khi chụp firework.

Tính ra cũng chọn được một tấm nhưng tấm này framing không tốt nên không lấy trọn cú nổ.


trông được nhất nhưng bad framing

Những tấm đầu tiên, khi show mới bắt đầu, mình mất một lúc mới lấy được frame tương đối đúng. Nhưng ngay sau đó là những trái pháo bắn gần hơn, làm phải lấy frame lại. Cứ như vậy xen kẽ mấy trái pháo cao, mấy trái gần. Đến khi framing và ánh sáng tạm được thì show đã trôi qua hơn 10 phút. Đến lúc này thì khói bắt đầu nhiều. Đúng như lời khuyên của một expert, những tấm hình đẹp thường chỉ chụp được ở đầu show pháo bông, vì càng về sau khói càng nhiều.

Ngoài ra, do ham ăn uống nên mất khá nhiều thời gian ở quán phở Hoàng, thành thử chỉ tới điểm bắn trước khoảng 15 phút, chỗ tốt chẳng còn. Hi vọng lần sau sẽ khắc phục được những lỗi khách quan này. Nếu cái remote release về kịp, chắc lần chụp sau sẽ khá hơn. Với kết quả gây thất vọng như lần này, mình không dám post lên album trên flickr, để dành set Firework cho những tấm ảnh ưng ý hơn. Nếu không bà con sẽ cười đến vỡ bụng mất! Tuy nhiên, cũng post một vài tấm lên đây, kỷ niệm lần đầu tiên chụp firework với con XTi.


Toàn cảnh Kemah Boardwalk chụp từ auto garage

Print a lens hood. No kidding!

A printable lens hood for a Canon 10-22mm lensĐối với những ai mạnh dạn bỏ đi chiếc máy chụp hình tự động Point&Shot, hùng dũng bước vào thế giới của dSLR thì niềm mơ ước sở hữu một con lens chiến dường như không lúc nào tắt. Đa số các con lens chiến này thường đi kèm với một lens hood. Tuy nhiên, đối với các lens “không chiến” thì sao? Câu trả lời quá đơn giản: lens hood sẽ không “đi kèm.” Và thực tế giá của những lens hood này không rẻ nếu phải mua riêng. Tình cờ đọc trên Crave của CNet, thấy có một ý tưởng khá hay (lúc đầu thì thấy rất mắc cười), lấy từ www.lenshoods.co.uk của Paul Mutton: in lens hood! Nôm na trò này giống như làm thủ công của mấy cô cậu cấp I.

Lens hood để làm gì? Đối với dân trong nghề thì chắc ai cũng rõ, nhưng chắc cũng cần nói sơ qua để dân “ngoài nghề” hiểu chút chút! Nôm na, lens hood dùng để che ánh sáng chiếu vào thấu kính đầu tiên từ bên hông, điều này có thể làm giảm độ tương phản (contrast) của tấm ảnh cũng như tạo hiệu ứng flare. Màu sắc của những tấm ảnh chụp từ lens có gắn lens hood thường đậm đà hơn (richer colors), cũng như có độ bão hòa màu sắc cao hơn (deeper saturation). Ngoài ra, lens hood cũng giúp bảo vệ mặt trước của lens, nhất là dấu tay của người chụp (do vô tình chạm vào). Đối với những lens được rated là “weather sealed,” lens hood sẽ giúp giảm bụi và nước (khi chụp trong mưa chẳng hạn) bám vào mặt trước của lens.

Đối với dân chụp SLR nói chung, chắc không cần debate về tính cần thiết của lens hood. Tuy nhiên, không phải khi nào mua lens, lens hood cũng được “tặng kèm.” Cụ thể đối với Canon lens, non-L series thường không có lens hood trong kit. Nhưng vẫn muốn có lens hood, phải làm sao? Có hai options:

  1. Mua
  2. Tự làm

Nếu bạn chọn option 1, đây là một fact có thể khiến bạn “hey, wait a minute.” Bạn có biết giá của lens hood cho Canon EF 600mm f/4 L USM IS bao nhiêu không? It costs £439.99! Cũng có những lens hood rẻ hơn, ví dụ như một cái £45.99 cho Canon EF 24-70mm f/2.8 L, nhưng ý tôi là: nếu bạn có thể tự làm, vậy tại sao phải mua?

Đối với những người theo trường phái “bàn tay ta làm nên tất cả,” thích hàng home-made thì www.lenshoods.co.uk là một nơi đáng ghé tới. Nơi đây cung cấp gần như đầy đủ hình vẽ của các lens hood tương ứng với từng lens. Liếc sơ qua, thấy dường như tất cả các “anh tài” đều có mặt: Canon, Nikon, Pentax, Sigma, Tamron… Việc cần làm chỉ là tìm lens, download PDF file, in ra giấy và cắt dán một cách cẩn thận.

Is it an funny idea? No, I don’t think so. It’s practical. Well, it looks kinda weird. But if the only thing you care is the quality of your photos and your pocket is tiny, this site will be really helpful.

(photo credit: www.lenshoods.co.uk)

First time of dSLR photography

Mấy hôm đầu tiên có dSLR mới, mấy đứa bạn có cùng sở thích chụp hình hay nhắn tin hỏi xem ảnh sample. Nhưng mà kẹt một cái, ngày nào cũng 8 giờ tối hơn mới về tới nhà, nên chỉ có thể đi vòng vòng trong nhà chụp thôi. Cộng với cái lens f/4 của mình không phải chuyên để chụp indoor nên dù chụp cũng được một số nhưng lại không ưng ý lắm. Đành hẹn đến weekend sẽ xách máy đi vòng vòng chụp outdoor.

Cuối cùng rồi weekend cũng tới. Sau buổi tập xe đạp buổi sáng thứ bảy như thường lệ với nhóm dưới cái lạnh 45°F (khoảng 7°C), mình về nhà nằm nghỉ một chút đến 4 giờ chiều. Sau đó nghĩ xem sẽ đi đâu để có nhiều cảnh đẹp. Lúc này đang mùa đông, đi một vòng vườn mà chẳng thấy cái gì đáng chụp hết. Nghe nói, hội chợ xuân đang bắt đầu ở chùa Việt Nam, mình quyết định chạy lên chùa. Tiện thể chở bà đi luôn vì bà cũng muốn lên chùa. Lúc mới tới, hơi thất vọng vì hội chợ chỉ đang chuẩn bị, sáng chủ nhật mới thật sự khai mạc. Nhìn quanh chỉ thấy mấy chậu cúc vàng là đáng chụp. Loay hoay với mấy chậu cúc một lúc, mình bắt đầu đi vòng vòng chùa. Mặc dù đây là cơ hội chụp outdoor đầu tiên sau khi mua máy, nhưng trời khá nhiều mây nên dù mới 4 giờ hơn, trời cũng không sáng lắm. Thế là một số tấm chụp architecture bị underexposed. Mình dùng khá nhiều thời gian ở cây đào đang ra nụ. Vì nụ đào khá nhỏ nên mình phải chuyển qua manual focus (MF). Có lẽ đây là lần đầu tiên mình làm quen nên khi về nhà kiểm tra lại, chỉ khoảng 20% số ảnh tạm gọi là chấp nhận được. Sau ngày đầu tiên, mình tuyển được khoảng 5 tấm để khoe trên flickr.

Trưa chủ nhật, tuy trời cũng rất nhiều mây nhưng có vẻ sáng hơn rất nhiều so với chiều thứ bảy. Mình chạy qua nhà nội để chụp bụi hoa trà đang nở. Vào nhà nội, thấy có chậu cúc và giò lan mới mua. Sẵn có máy làm liền mấy pô. Sau đó đi ra vườn chụp mấy bông hoa trà. Sau tiết mục chính, mình đi lang thang trong vườn xem còn cây cỏ nào đẹp nữa không. Một ý nghĩ tình cờ lóe lên khi xém bị vấp dây nước tưới cây: sau không phun vào bông hoa một ít nước, có lẽ sẽ hay hơn đó! Nghĩ là làm liền. Đúng là nhìn có đẹp hơn. Nhưng khi xem xong, ba nói chắc đẹp hơn nếu chỉ phun vào một ít thôi, làm giống như sương vậy, còn cái này giống sau cơn mưa quá! Ok, mình sẽ thử lần sau.

Sau khi upload những tấm khá nhất lên flickr, mình định sẽ làm một dạng như flickr feed và add vào blog này, nhưng sau khi thử vài cách vẫn chưa thành công. Trong khi chờ đợi, mình tạm thời post link ở trong bài này vậy. Có lẽ từ đây về sau, đây sẽ là nơi mình upload những tấm ảnh ưng ý và hi vọng sẽ nhận được comments của những người cùng sở thích.

Enjoy my photos at http://www.flickr.com/photos/cyrusd. Your comments are highly appreciated.

Disclaimer: Please keep in mind that I’m an amateur photographer and a newbie in dSLR photography. If there’s any mistake in my photos, it’s absolutely my fault. Don’t blame my camera nor my lens. I think it’s the best for my limited budget.

my DSLR

Cuối cùng thì cái máy dSLR đầu tiên của mình cũng về đủ bộ. Hôm qua là cái body. Còn hôm nay là cái lens và external flash. Thật ra, còn mấy cục pin rechargeable nữa, mai mới về, nhưng không quan trọng lắm. Nhớ lại nguyên ngày hôm qua, vừa làm việc vừa check shipping status của cái body suốt. Đến gần 4 giờ chiều, khi nó vừa chuyển sang “Delivered” là phone về nhà liền, hỏi ông bà đã nhận chưa. Chỉ sợ thằng UPS hay bỏ trước cửa rồi bấm chuông cho có lệ, lỡ ông bà lại không nghe, để “cục cưng” XTi nằm ngoài đường thì tội nghiệp quá. Nhưng tối hôm qua, chỉ lấy nó ra coi sơ rồi bỏ lại vô hộp, vì chưa có lens cũng chẳng làm gì được. Ah, phải nói lại cho đúng, là mình cũng làm được một chuyện: charge pin sẵn, để ngày mai có lens sẽ thử được liền.

Hôm nay là ngày mình đi học. Vì ở trường cũng có nhiều việc phải làm nên cũng không mong nó như hôm thứ 2 đi làm. Thằng Beach Camera thuê Fedex ship hàng nên không lo lắm vì nó có mua luôn shipping confirmation và signature required. Nghĩ cũng đúng, vì gói hàng nhìn tuy có chút xíu nhưng giá trị thì không nhỏ tí nào. Đáng lẽ học xong lúc 5:30 là muốn về nhà ngay, nhưng mình biết chắc giờ đó mà ra đường thì chỉ có “lết” từng foot trên freeway. Thế là mình vào library làm cho xong homework của lớp Probabiity. Sau đó ghé phòng gym tập một chút như thường lệ. Từ phòng gym ra xe là 8 giờ. Lúc này không còn kẹt xe nữa, chỉ cần nửa tiếng là về tới nhà.

Không thể đợi thêm nữa, vừa về tới nhà là khui thùng ra liền. Điều mình lo nhất không phải là sợ ship sai hàng, mà là lens của mình có nằm trong đợt hàng bị flare problem hay không. Theo Canon, những lens 24-105 f/4 L có serial number UTxxxx với xxxx<1000 sẽ nằm trong đợt hàng bị problem này. Nói cách khác, những lens nào sản xuất trước tháng 10 năm 2005 sẽ phải gửi lại cho Canon để sửa lỗi flare. Mặc dù việc sửa chữa hoàn toàn miễn phí (tính cả chi phí vận chuyển) nhưng chắc chắn sẽ khá phiền phức. Thật may mắn, lens của mình có serial number UU1008, tức là được sản xuất tại nhà máy đặt tại Utsunomiya (chữ U đầu tiên) vào tháng 10 (2 số đầu trong dãy 4 số) năm 2006 (chữ U thứ 2). Click vào đây để hiểu ý nghĩa của code này trên các lens của Canon.

Mặc dù lúc này đang rất đói bụng sau gần 2 tiếng trong phòng gym, mình vẫn gắn thử lens và flash vào. Mọi thứ đều ổn trừ việc chưa có 4 cục AA để gắn vào flash. Đang suy nghĩ tìm cách để thử cái flash, mình đành “mượn” đỡ 4 cục trong 2 cái remote controls. Đem xuống khoe cả nhà, ai cũng trầm trồ “sao nó… bự thế!” Sau đó, mọi người mới hiểu sao mình vừa về đã than đói mà lại lâu xuống ăn cơm quá! Chụp thử vài tấm, sau đó mới đi ăn cơm.

Giữ đúng lời hứa từ hôm viết bài preview, mình chụp vài tấm lên khoe với bà con. Nói trắng ra là “khoe hàng.” Phải nói rõ, những tấm này chụp từ con S50 “sắp retired.” Đương nhiên rồi, làm sao lấy nó chụp nó được trừ khi kiếm được một tấm kính. Vì chụp trong nhà nên chỉ dùng mấy cái đèn có sẵn, nhìn có vẻ không sáng lắm.


my gears 001


my gears 002


my gears 003

dSLR

“You’re done with thinking!” Chắc có lẽ đây là câu đúng nhất cho mình lúc này. Đã từ lâu, mình đã muốn upgrade con Canon S50 già nua hơn 3 năm tuổi. Mình muốn giã từ thế giới của point-and-shot camera. Mình muốn bước vào một giới “cao cấp” hơn, thế giới của nghệ thuật, của sự sáng tạo, của những ai dẹp bỏ yếu tố nhẹ nhàng, tiện lợi khi chụp ảnh và quan tâm vào một thứ duy nhất: chất lượng của từng tấm ảnh được chụp. Đó là thế giới của SLR. Và trong thời buổi này, digital SLR (dSLR) là sự lựa chọn hợp lý nhất.

Khi có ý định này, mình đã phải suy nghĩ rất nhiều. Đồng thời, researching là một điều bắt buộc, đặc biệt khi mình là newbie trong thế giới này. Trước hết là đọc các reviews để có một số khái niệm cơ bản. Đương nhiên, khi bắt đầu đọc, sẽ có rất nhiều khái niệm mới. Với hai trợ thủ đắc lực là googlewikipedia, đến giờ phút này, chưa có khái niệm nào hai “tên” này không biết. Từ các reviews đó mình bắt đầu hiểu sơ sơ về những điểm mạnh yếu khác nhau của từng hiệu máy, những model của cùng một hiệu máy, và những đời của cùng một model.

Tuy nhiên, đây chỉ là những bước rất đầu tiên. Mặc dù có được những hiểu biết căn bản về các tính năng của những dòng máy ảnh phổ biến, mình vẫn còn rất phân vân trước câu hỏi “mình nên mua cái nào là tốt nhất?” Mua máy ảnh cũng giống như giải một bài toán tối ưu. Chắc chắn sẽ không có một lời giải duy nhất, cũng như sẽ không có một đáp án hoàn hảo nhất. Không nên đặt câu hỏi “cái nào ngon nhất?” Mà thay vào đó, vấn đề cần đặt ra là với bao nhiêu đó tiền (có hạn) loại máy ảnh nào sẽ phù hợp nhất cho nhu cầu hiện tại (cũng như tương lai gần) của mình. Nếu có điều kiện kèm theo, sẽ là forward compatibility, hay nói cách khác là nếu sau này cần nâng cấp, lựa chọn nào sẽ tiết kiệm nhất?

Sau một thời gian dài đọc reviews, talk với những người cùng sở thích, đọc các bài trên các 4rums về photography, mình quyết định lựa chọn con đường cho riêng mình: ưu tiên cho lens hơn body. Đối với brand name, cá nhân mình thích Canon hơn Nikon. Khi chọn Canon, dường như mình chỉ còn hai lựa chọn: đó là Rebel XTi hay 30D. Về build quality, XTi chắc chắn không thể sánh bằng 30D: một cái bằng plastic (XTi), một cái bằng magnesium alloy. Về tính năng, chắn chắn một tay ngang cũng có thể liệt kê hàng tá cái “gạch đầu dòng” 30D hơn XTi. Nhưng XTi có quá tệ hay không, và $400 cách biệt đó có nên để dành và đầu tư vào một lens tốt hơn hay không? Câu trả lời là: XTi hoàn toàn không tệ chút nào. Với hàng tá các tính năng nổi bật được upgraded từ đời trước (Rebel XT), đặc biệt là hệ thống 9-point AF (kế thừa từ 30D), self cleaning sensor (all-new), 10.1 megapixels… thật không quá khó hiểu khi XTi lọt vào danh sách “highly recommended” của dpreview, cũng như danh sách best dSLR under $1,000 của Steve’s Digicams. Hi vọng mình chọn đúng!

Về cá nhân, mình thích design của XTi hơn 30D. Mình đặc biệt ghét cái joystick của 30D. Mình chưa dùng nó nhưng mình cảm thấy nó không tiện bằng dạng 4 nút truyền thống như trên XTi. Tuy nhiên, mình nghĩ nếu XTi có một monochrome LCD panel dùng riêng cho những params như 30D, nó có thể sẽ save battery hơn. Về kích thước, XTi dường như hơi ngắn so với tay của mình. Mình nghĩ nếu nó dài thêm chỉ khoảng nữa inch, chắc chắn sẽ không có gì đáng phàn nàn về kích thước của nó. Mình cũng đã từng nghĩ sẽ gắn thêm battery grip nhưng giá của cái grip này hoàn toàn không rẻ (~$120). Tuy nhiên, mình chỉ xem đây là những minor drawback, không ảnh hưởng đến quyết định của mình. Về build quality, mặc dù làm bằng plastic, XTi nhìn không cheap chút nào, đặc biệt với black finish. Silver finish nhìn không pro lắm. Và cũng vì cái tính “chuộng hình thức” này mà mình phải “bấm bụng” chi thêm gần $40 cho black finish.

Có lẽ bước chọn lens là một trong những bước khó khăn nhất. Nó còn khó hơn do mình chưa xác định được mình thích chụp gì nhất. Trong hoàn cảnh này, mình quyết định kiếm một general purpose lens (dân trong nghề hay gọi là “walk-around” lens). Từ các reviews và recommendations của the-digital-picturefredmiranda, mình quyết định “chơi” một con zoom lens: Canon EF 24-105mm f/4 L IS USM. Cộng với các bài viết trên các 4rums của Steve’s Digicams, dpreview… mình tin đây là một lens thích hợp. Tác giả bài review trên trang the-digital-picture.com thậm chí còn phán:

If I had only one lens, this would be the one

Lens này được xếp thứ 2 trong danh sách các general purpose lens tốt nhất. Hình như the-digital-picture là trang có ảnh hưởng nhất trong việc chọn và mua máy ảnh lần này. Thật ra, mình cũng muốn có một lens nhanh cỡ f/2.8 nhưng bù lại (do ngân sách trung ương rót xuống có hạn) mình đành chọn focal length thay cho speed. Vả lại, lens được xếp hạng nhất trong danh sách của the-digital-picture lại là EF-S mount, tức là nhiều khả năng lens này sẽ không dùng lại được nếu sau này mình có cơ hội upgrade lên full-frame body. Nếu xét đến forward compatibility, EF lens sẽ được favor hơn.

Sau khi chọn body và lens xong, accessories là những thứ kế tiếp. Đầu tiên trong danh sách là một external flash. Với size của XTi, chắc sẽ khá “hợm hĩnh” nếu mình ham hố con Speedlite 580EX. Hiểu được điều này, mình quyết định con 430EX, hi vọng sẽ không bị chê là “con rùa cõng con voi” nếu như dùng 580EX cho XTi. Sau đó là mấy thứ lặt vặt như rechargeable battery cho external flash, compact flash memory, camera bag. Lúc đầu mình định order cái SanDisk Extreme III CF 2 GB với hy vọng: memory card càng nhanh, write speed sẽ càng nhanh. Tuy nhiên thực tế là điều này chỉ đúng một cách tương đối. Sau khi đọc một speed test report của robgalbraith, mình thấy thật phí $ vì những dSLR xịn cỡ như EOS-1Ds Mark II cũng ghi chưa vượt quá 10 Mb/sec, và quan trọng hơn là trong tất cả các tests (với nhiều model máy khác nhau), không có sự khác biệt rõ rệt về write speed giữa SanDisk Ultra II và Extreme III, và trong một vài trường hợp, Ultra II lại nhanh hơn Extreme III (surprised, huh? yeah, me too!) Về rechargeable battery cho external flash, sau khi tham khảo một số reviews (đặc biệt từ một article của Dave Etchells đăng trên imagingresource), mình chọn Energizer 2500mAh và bộ charger MH-C204W của Maha Powerex (được Dave đánh giá thích hợp nhất hiện nay cho NiMH rechargeable batteries).

Bước cuối cùng là chọn store. Sau khi shopping around cũng như thường xuyên ghé các trang comparison như PriceGrabber, Shopping… mình quyết định chọn Abes of Maine để mua body, Beach Camera for lens và external flash, và thomas-distributing for batteries and charger. Về camera bag, lúc đầu mình định chọn Lowepro Toploader 65 AW theo recommendation của the-digital-picture. Nhưng hôm trước đi dạo dạo ở compusa, tình cờ thấy Rezo 140 AW đang on sale chỉ có $15, thế là lụm luôn, vì nó khá vừa với XTi, trong khi Toploader 65 AW lại quá mắc (best deal mình tìm được lúc này là $51.95 shipped). Nói chung mình chọn store dựa trên 2 tiêu chí: reputation và best deal. Quan trọng hơn hết, những store này phải là Canon Authorizard Dealer, nếu không warranty và rebate có thể bị void.

Mặc dù đến thứ hai tới, body với về tới, thứ ba thì lens và flash về, còn battery cho flash thì phải đến thứ 4, nhưng hôm nay vẫn tranh thủ viết bài tạm gọi là “preview.” Đợi đến thứ 3, chắc chắn sẽ post hình lên “khoe hàng.” Kể ra đây cũng là một trong những big investments từ trước tới giờ.

My fifth LEGO model

Đó là mô hình 1:8 chiếc F1 của Ferrari. Nhưng không phải như những models trước, mà đây là một surprise mà ba mẹ dành cho mình. Hỏi ba có phải Christmas gift không, vì lúc này mới có giữa tháng 11, chưa tới Thanksgiving nữa mà! Ba nói sao cũng được, thấy con thích thì ba mẹ mua thôi. Wow, I’m so happy to hear that!

Hôm nay nó ship về tới. Lúc đầu khi nghe chuông cửa, chạy ra xem thì thấy xe của UPS. Hơi lạ vì dạo này mình đâu có mua món gì online đâu. Xem lại địa chỉ và tên người nhận thì đúng rồi. Ông Ngoại cũng hỏi mua cái gì nhưng lúc đó mình cũng không biết và không đoán được. Thật ra mình cũng không nghĩ là ba mua, vì trước giờ ba ít mua online lắm. Khi tháo thùng giấy ra xem, thấy hộp Lego thật lớn mới nghĩ tới quà của ba mẹ, vì tuần trước có nghe ba nói. Dịp này ba mẹ cũng mua cho bé Alice một bộ nữa nhưng phải backordered. Nhưng chắc là sẽ tới trước XMas.

Lúc mẹ đi làm về, mình chỉ mẹ bộ Lego, hỏi đùa mẹ là ba mua cho mình cái đó, còn mẹ sẽ mua cái gì cho bằng? Mẹ cười, nói cái idea đó từ đầu là của mẹ, ba chỉ thi hành thôi.

Bộ này có tổng cộng 1246 pieces, cũng là một trong những bộ phức tạp nhất mình có. Ráp xong, nó sẽ dài khoảng 24 inches (gần 61 cm), cũng là model lớn nhất trong bộ sưu tập. Mình đang suy nghĩ có nên ráp nó liền không? Hay là chờ đến XMas? Khó nghĩ quá, vì nếu bắt đầu ráp, chắc chắn mình sẽ không thể dừng lại giữa chừng, và nếu như thế, khoảng 1 ngày là xong rồi. Nhưng từ đây đến XMas thì lâu quá!

Trong khi suy nghĩ, post hình mới chụp lên khoe hàng trước đã. Khi nào ráp xong sẽ update thêm. Hình đầu entry là hộp của nó chụp ở living room.


All pieces inside plastic bags


Mom and Dad, I highly and truly appreciate this. I love you!—– Updated 11/20/2006 —–
Sau 3 buổi (tổng cộng gần 12 hours), Ferrari F1 cũng thành hình.Buổi đầu tiên (~2 hours): “khui thùng” và sắp xếp 1246 pieces theo từng groups. Bước này tuy hơi mất thì giờ nhưng nếu không làm, các bước tiếp theo sẽ khá khó khăn. Nguyên tắc cơ bản là sắp xếp các parts hay dùng ở gần, ít dùng ở xa.

1246 pieces in groups

Buổi thứ 2 (~3 hours): ráp frame chính xung quanh driver, hệ thống lái, suspention cho bánh trước. Đây cũng là một hệ thống suspension phức tạp nhất mình từng ráp.Buổi thứ 3 (~6 hours): sau khi đi xe đạp ở Chappell Hill về, ráp các phần còn lại: V10 engine, transmission system, engine cover, suspension cho bánh sau, và 2 spoilers (front & rear).

Front view

Birdview

Lego - Toys for not only children

Bữa trước trong lúc đi lang thang đọc profile của mấy chú (và cả mấy cô) trên mấy forum, tình cờ thấy một tên ghi trong Interests là thích chơi Lego (giống mình!), mình vui quá và nghĩ: hay thiệt, không ngờ cũng có người “lớn” như vậy mà thích cái trò ai-cũng-nghĩ là dành cho con nít này. Đúng là chí lớn gặp nhau! Mình liền nghĩ, sao mình hỏng khoe cái này lên blog? Biết đâu rủi kiếm thêm được vài người nữa thì sao?

Hỏng nhớ rõ mình bắt đầu khoái cái trò này từ hồi nào, nhưng hình như là… lâu lắm, hỏng nhớ thiệt. Hình như là từ một dịp tình cờ nào đó, mình thấy một mô hình nào đó của Lego trên một trang quảng cáo nào đó của một tạp chí nước ngoài nào đó. Mà thiệt ra, khoái là khoái vậy thôi, chứ ở VN lúc đó, đồ Lego còn hiếm và mắc lắm (nói theo từ bây giờ là mắc “bà cố” luôn!). Những bộ nhìn “được được” một chút cũng từ mấy trăm ngàn sắp lên. Mà VN hồi đó cũng rất ít chỗ bán thứ đồ chơi này. Nếu có thì chỉ là những models rất đơn giản. Trái lại, Lego lại rất popular với con nít Mỹ. Gần như đứa nào ở đây cũng đã từng chơi qua. Hồi đó, mình đã từng tự “hứa” rằng khi lớn lên đi làm có tiền, chắc chắn mình sẽ mua cho mình vài bộ. Chắc nhờ ông bà độ, mình có cơ hội hoàn thành ước mơ đó ở tuổi 23. Model xe thám hiểm sao Hỏa (Mars Exploration Rover) được mua trích từ những tháng lương đầu tiên đó.

Nôm na, dân VN mình gọi Lego là đồ chơi lắp ráp. Phải công nhận mấy chú kỹ sư của Lego hay thiệt. Dù đơn giản hay phức tạp, mỗi model của Lego đều bao gồm nhiều miếng nhựa nhỏ (Lego brick) được lắp ghép với nhau mà tạo thành. Điều lý thú nhất mà Lego tạo ra cho người chơi là khuyến khích tính sáng tạo. Khi đã quen một số quy luật lắp ghép của các pieces, người chơi có thể khai thác để modify lại các designed models hoặc sáng tạo ra các new models (biết vậy, nhưng mình chả bao giờ chịu sáng tạo, chỉ hùng hục ráp đúng theo designed model rồi để đó chưng luôn, cùng lắm là sửa lại 1 chút cho “hợp nhẵn” hơn thôi, chứ chưa bao giờ nghĩ tới tháo ra chế cái khác!). Thiệt ra đối với các models phức tạp (từ 700 pieces trở lên) thì chuyện tạo ra new models khó lắm (hihi… hình như mình đang bào chữa cho cái sự làm biếng!). Đồ Lego có cái hay là dù ở lứa tuổi nào, fan của Lego cũng tìm được cho mình một vài mô hình hợp sở thích và khả năng. Không đúng sao, trên box của một số models phức tạp, Lego nói là dành cho lứa tuổi từ 10-99 mà!

Mấy chú kỹ sư ở Lego phải nói là “rảnh” thiệt, “ở không” ngồi nghĩ ra tùm lum models dụ “con nít”: từ Star War vehicles, robots, các mô hình thành phố, lâu đài, đến các mô hình xe đua, xẻ tải, đào đất, cần cẩu… Nhưng hình như chỉ những models xe cộ của Lego là cuốn hút được mình thôi. Mỗi lần lên website của Lego để tìm xem có models nào mới không, hình như lúc nào mình cũng vào category Make & Create\TECHNIC trước tiên. Sau đó là ghé qua Racer để xem có model xe đua Ferrari nào mới không.

“Cắt ca cắt củm”, đến giờ này, bộ sưu tập đã được 4 chiếc:


Mars Exploration Rover
Backhoe Loader
Rescue Truck
Truck

Đáng lẽ nó đã nhiều hơn, nhưng vì đợt vừa rồi, mê biking quá, nên invest khá nhiều vào con bike và độ phụ tùng, thế là hơi đuối cho Lego (sorry, Lego! I still love you!). Nhưng biking tạm ổn rồi. Sắp tới, mình sẽ rước thêm vài “em” Lego nữa. Waiting list chắc chắn sẽ không thể thiếu:


Tow Truck
Mobile Crane
Ferrari F1 Racer 1:8

Còn 1 cái cần cẩu nữa, nghe quảng cáo vươn cao gần 6 tấc, cũng ham nhưng phải “liệu cơm gắp mắm” thôi. Nếu dư dả thì nghĩ tới. Chỉ hi vọng đến lúc đủ đạn thì mấy cái models này đứng có “Out of stock” hay “Back-order.” Chắc mình sẽ phải có một bài giới thiệu riêng từng “thành viên” trong bộ sưu tập. Chứ “hời hợt” vậy thì bà con đâu có thấy được cái sự “hùng mạnh” của đội xe Lego của mình!

—Tow Truck, Mobile Crane, and Ferrari F1 Racer 1:8 pictures are captured from Lego website—

  1. About

    This is another blog of a part-time CS student, part-time programer, but a full-time player who live in Houston, TX. Keep reading, you can find what this guy observed, thought, and experienced over the time in this beautiful life. Wanna know more about him? Click here.
  2. Recent Posts

  3. my Photos @flickr

    www.flickr.com
    This is a Flickr badge showing public photos from CyrusD. Make your own badge here.
  4. Categories

  5. Archives

  6. Blogroll

  7. Recent Comments

    • Một Trăm Độ: blog của bạn có nhiều bài viết về tech rất hay :) mời bạn tham gia vào cộng đồng blogger Việt Nam mottramdo.com để cùng nhiều blogger khắp nơi thảo luận về những mối quan tâm chung nhé!
    • taxuanthaian: cam on ban nhieu lam nhe, minh thich nhacso.net lem nhung moi toi no kong cho minh download ve, cam on ban nhieu nhe mi mot cai ne!!!!!!!!!
    • Tmhung: Ko biết còn nhớ ai đây ko ta ^^ . bài viết rất hay đó
    • hoang khoi viet: thanks, minh da~ dang ha`ng tren ebay dc goi` hihi “First time for everything,”
    • Cyrus Dang: Mình mở account ở US nên không có trở ngại gì trong việc nhận tiền từ buyers. Theo mình biết, các accounts mở ở VN chỉ có thể Send money thôi, chứ chưa thể nhận payment được. Bạn theo link này để biết thêm chi tiết. Tính đến thời điểm post comment này, Vietnam vẫn còn nằm trong nhóm “Send Money to Anyone...
  8. Spam Blocked